Chương 20: 20
Lũ Huyết tộc ngu ngốc, mở to mắt ra mà xem Vương của các người này !
Hắn mang theo bao nhiêu niềm mong chờ cùng hân hoan đối với nam chủ, nghĩ rằng gặp được nam chủ thì mọi chuyện sẽ tốt lành hơn, ai ngờ . . . . . !
Huyết tộc có sức mạnh bất tử, động vật kinh khủng không thể chạm vào, cây cối cũng biết chạy trốn người.
Ai nói cho hắn biết thế giới này rốt cuộc là bị làm sao ?
Tên nhóc con vô dụng này suốt ngày vắt vẻo trên vai hắn, bảo đi tìm đồ ăn cũng không biết, bảo bay lên tìm đường cũng không bay cao được, bảo giúp hắn đuổi thú rừng đi cũng không làm xong.
(Nam chủ: Whyy? Ta bé tí xíu mà!)
Mạc Ảnh Quân vừa bước một chân qua cánh cổng, một lũ người có cánh dơi bay ra xách hắn lên ném về phía khu rừng.
Mạc Ảnh Quân có thể tưởng tượng ra được một căn phòng rộng ấm áp có chăn gối đệm êm, một bàn ăn trải dài với những món bánh ngọt thân yêu, một bộ quần áo mềm mại thoải mái.
Ánh mắt thanh niên phút chốc sáng rực lên, hoàn cảnh khó khăn của hắn kết thúc rồi !
Thế giới này toàn dân biến dị hả ?
Càng nghĩ càng khó chịu, Mạc Ảnh Quân đưa tay túm lấy nhóc con đang lượn lờ trước mặt quẳng ra sau.
Vừa ăn vừa bước tiếp, Mạc Ảnh Quân nhìn qua bản đồ định vị.
Hắn quay lại điểm xuất phát, là nơi mà mười ngày trước hắn đứng.
Mạc Ảnh Quân quan sát xung quanh, một màu xanh mướt của cây cối.
Đương nhiên, đây chỉ là tưởng tượng.
Đi thêm ba ngày nữa, Mạc Ảnh Quân cuối cùng cũng thấy được cánh cổng của tòa lâu đài trước mặt.
Sau khi lấy lại tinh thần, Mạc Ảnh Quân phát hiện ra một sự thực phũ phàng . . . . . .
Hắn cũng muốn đi bắt động vật để no bụng lắm chứ, khổ nỗi mấy con thú ở đây toàn là dạng đột biến.
Mặc kệ tiếng 'chit chit' đáng thương vang lên, Mạc Ảnh Quân tiếp tục hướng về phía lâu đài đi.
Làm hại cả hắn cả nam chủ suốt năm ngày qua đều không có gì để ăn, bắt buộc phải hái tạm mấy lá cây bên đường nhìn qua có vẻ an toàn cho tạm vào miệng.
Mạc Ảnh Quân tiện tay đưa một chiếc lá nhỏ hình thoi màu xanh cho nhóc con trên vai, bản thân cũng cầm một chiếc lá khác cho vào miệng ăn.
Mà tên nam chủ này thật sự là vô dụng . . . . .
Lâu đài xa quá đi, hắn mang theo nam chủ đi hơn năm ngày rồi.
Đúng ha, sao nãy giờ không thấy nam chủ đâu ?
Có ai thấy con thỏ cao hơn 1m bằng nửa người hắn biết phun độc không? Con gà có thể duỗi cổ ra để tập kích động vật khác? Con hổ mọc cánh sau lưng và mọc sừng khắp người? Con chim sẻ nhỏ bằng bàn tay đột nhiên biến thành khổng lồ cao gần 3m biết hộc lửa thả khói?
Đùa nhau à ?
Bình luận