Chương 24: 24
Sir nhướng mày, âm thầm nghĩ trong lòng, hắn nhất định phải cho bọn người kiếm chuyện với Quân Quân vào ngục giam hết !
Phát hiện tầm mắt của Mạc Ảnh Quân, Sir nghi hoặc nhìn hai viên đá, chúng chỉ được cái màu sắc mỹ lệ, còn lại hoàn toàn không có tác dụng gì, điều này ai cũng hiểu nên không có bất cứ một người nào đấu giá nó.
Mạc Ảnh Quân chạy lên trước, cẩn thận nhìn kĩ viên đá một lần nữa.
Bất ngờ ghê . . . . .
Năm ngày sau, Mạc Ảnh Quân cùng Sir đến hội đấu giá, đương nhiên là hàng ghế cao nhất tượng trưng cho quyền lực, dù sao cũng không thể bắt Huyết Vương ngồi sát đất đi, bệ đứng khán đài với thân hình shota này cao gấp đôi.
Mạc Ảnh Quân vỗ vỗ đầu nhóc con, có chút thắc mắc nhìn đống người chồng chất ngoài kia, "Chuyện gì xảy ra ?"
"Khoan đã."
Mạc Ảnh Quân chống cằm nhàm chán nhìn mấy món đồ lần lượt được mang lên bên dưới, toàn mấy thứ hắn không dùng được.
Tiểu Huyết Vương một giây trước còn đang hung hăng trợn mắt, một giây sau biến trở về thành tiểu bạch thỏ đáng yêu thích làm nũng.
"Tốt." Đúng ý hắn.
Trầm mặc nhìn nhóc con trong lòng, Mạc Ảnh Quân khẽ thở dài, "Được rồi, về lâu đài thôi."
"Sir ?" Mạc Ảnh Quân kéo tay nhóc con.
Mạc Ảnh Quân bất đắc dĩ, hôm qua cô gái đó va vào một vị nào đó trong hoàng tộc, trùng hợp bị đám người kia bắt gặp liền xô đẩy bắt nạt cô, lúc đó hắn chỉ là ngẫu nhiên đi ngang qua tự nhiên bị cô gái đó bám lấy cầu cứu, hắn mới bất đắc dĩ phải đưa cô gái đó về nhà, đương nhiên là đắc tội bọn chúng rồi.
Nhìn đến khay để cuối cùng, ánh mắt Mạc Ảnh Quân sáng lên.
Ngạc nhiên nhìn nhóc con bên cạnh, Huyết tộc mà cũng có hội đấu giá hả ?
"Quân Quân ~" Sir nhào vào lòng Mạc Ảnh Quân, ra sức dụi dụi.
Như nhớ ra cái gì, Sir vui vẻ đung đưa tay Mạc Ảnh Quân, "Quân Quân, sắp tới có hội đấu giá, ở lâu đài mãi cũng chán nên đi nha ~"
Hắn mới không nói là hắn bị màu sắc của hai viên đá này hấp dẫn đâu.
Đúng lúc hắn đang định mở miệng sai người đưa hàng xuống, một câu nói đột nhiên vang lên.
Người đấu giá buồn rầu nhìn vài món còn sót lại, bất quá cũng không ai tốn tiền để mua mấy vật vô tri vô dụng này.
Hai viên ngọc trong suốt ánh lưu ly bé bằng một đốt tay đặt trên khay đặt vải đỏ, càng tôn lên ánh sáng trong suốt mỹ lệ của chúng.
Đáy mắt Sir lóe qua tia đen tối, "Không có gì."
Hắn tưởng về đến lâu đài là mọi chuyện kết thúc, ai ngờ Sir luôn miệng hỏi về cô gái hôm qua mà đám người nhắc đến, dáng vẻ nhăn nhó khó chịu.
Nhưng mà chủ ý này không tồi, hắn cũng chán ở mãi một chỗ rồi, mặc dù lâu đài rất đẹp rất hoàng tráng nhưng mà nhìn lâu cũng 'chai lì', so với cái này hắn thích một ngôi nhà nhỏ thoáng mát tiện nghi hơn.
Bình luận