Chương 45: 45
Để ta chống mắt lên xem các ngươi ngọt ngào đến bao giờ, hứ!
"Không có gì." Mạc Ảnh Quân sờ sờ đầu thiếu niên, mái tóc nâu hạt dẻ mềm mại lướt qua những kẽ tay.
Bên này đấm một phát, bên kia cắn một ngụm, ngươi tới ta đi không ai nhường ai, khí thế vô cùng hung hăng, người không biết còn tưởng xảy ra chuyện gì trọng đại lắm.
Bạch hồ liếc nhìn hai tên đang ân ái, nội tâm có chút khó chịu.
Thiếu niên ngơ ngác nhìn gương mặt phóng đại trước mắt, hai lỗ tai trắng nõn cùng gò má từ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng đỏ bừng lên rồi lan xuống cổ, thân thể thanh mảnh khẽ run lên, cổ họng thiếu niên phát ra vài âm thanh vô nghĩa.
Thiếu niên bĩu môi không nói gì, chính là hai tay lại đưa ra cầm lấy góc áo Mạc Ảnh Quân không buông.
'Kí chủ, ngươi nên đi làm nhiệm vụ.'
Thực ra mà nói, kể cả gương mặt không giống nhau nhưng trong thâm tâm Mạc Ảnh Quân hắn vẫn luôn cảm nhận được sự quen thuộc không thể quên, tựa như hai khối nam châm S-N là hai thứ đối lập nhưng vẫn luôn dính chặt vào nhau, là một thể không thể tách rời, luôn luôn như thế.
Mạc Ảnh Quân lấy lại tinh thần, vừa nhìn đã bị thiếu niên làm cho buồn cười, "Ngươi đang làm gì?"
"Um, vừa giống vừa không giống." Mạc Ảnh Quân khẽ nhíu mày, ngón tay lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt thiếu niên.
Mạc Ảnh Quân đẩy đầu hồ ly ra, bất đắc dĩ nhìn nó, "Biết."
Chính là thiếu niên đột nhiên đưa tay túm gáy bạch hồ quẳng ra ngoài, tiếp đó bản thân nhào vào lòng Mạc Ảnh Quân, ngửa đầu lên vô cùng ngây thơ nhìn hắn, cặp mắt vàng kim trong suốt phản chiếu hình bóng thanh niên trong đó.
Một khuôn mặt lông xù xù đột nhiên chen vào giữa hai người, khí tức u uất ủy khuất.
"À, đúng rồi."
"Sao?" Mạc Ảnh Quân nhướng mày, tiện tay véo thêm cái nữa.
"Ư." Thiếu niên thả hơi ra, hai bên má lại trở về bình thường, cổ họng phát ra âm thanh rên rỉ bất mãn.
Hai bên má thiếu niên lúc này đang bị tay Mạc Ảnh Quân véo lấy, thiếu niên thế nhưng cố hết sức phồng má ra, có lẽ do thời gian hơi lâu mà có chút hơi nước dâng lên trong mắt, môi đỏ thỉnh thoảng chu lên một cái.
Mạc Ảnh Quân chợt nhớ ra một điều, hai tay áp vào hai bên má thiếu niên nâng mặt hắn lên, khuôn mặt tiến lại gần quan sát, mắt nháy cũng không nháy nhìn chằm chằm hắn.
"Ư!"
Bình thường hắn cũng không để ý, chỉ là khi quan sát kỹ sẽ thấy Tịch Thần, Sir, Chesire và thiếu niên này đều có nét giống nhau, đương nhiên nét giống này vô cùng nhỏ bé.
Thiếu niên phát hiện người bên cạnh ngừng lại, có chút nghi hoặc nghiêng đầu, "Ư?"
Điều này khiến Mạc Ảnh Quân đang định răn dạy thiếu niên vài câu liền bị nghẹn ở họng, muốn nói cũng không thể trôi chảy tuôn ra, vẻ mặt buồn rầu nhìn 'hai đứa trẻ' đã bắt đầu trận chiến.
Bình luận