Chương 52: 52
Không đợi tên kia đáp lại, Mạc Ảnh Quân mỗi tay một em đi lướt qua đám người vừa đến ra ngoài.
Nam nhân đầu đinh đứng bên cạnh Tịch Viêm nhíu mày, ánh mắt tràn đầy sự khó chịu nhìn chằm chằm Mạc Ảnh Quân, nhếch mép nói, "Đội trưởng, không phải là tên kiêu ngạo lần trước đây sao?"
Còn chưa nói xong, hàng loạt tiếng gào rú vang vọng đến, cùng với đó là hương vị máu tươi tràn ngập không gian.
Đám người Tịch Viêm chạy đến không kịp để ý đến Mạc Ảnh Quân, lập tức hướng về phía xe lương thực và vũ khí để bảo vệ.
Mạc Ảnh Quân hắc tuyến nhìn nàng, bất đắc dĩ cười khẽ, "Không phải."
Vừa ra khỏi viện nghiên cứu, Tình Vũ lập tức lao nhanh đến trước mặt Mạc Ảnh Quân, gương mặt đỏ bừng, thần tình phẫn nộ gào thét.
Thiếu niên cũng bắt chước theo lộ ra thần tình khinh bỉ, cười nhạo nhìn nàng.
"Cái gì?!" Tình Vũ trợn trừng mắt không thể tin được nhìn chằm chằm bé con đang ôm chầm lấy chân Mạc Ảnh Quân.
"Đây là. . . . ."
Tình Vũ tức giận nhìn hắn, đang muốn mắng chửi người lại nhìn thấy một bé con đứng nấp sau chân Mạc Ảnh Quân, có chút tò mò tiến lên hỏi, "Nam thần, đứa bé này là ai?" Bé con này có vẻ khá thẹn thùng, đứng nấp đằng sau lộ ra đầu tóc xù xù.
Mạc Ảnh Quân nhìn thiếu nữ, một tay đưa ra đằng sau kéo bé con lên trước, "Con của ta."
Thiếu niên nhíu mày nhìn nàng, quay sang chỗ khác ngáp một cái liền đưa tay cầm đuôi sau mông mình vung vung.
"Ngươi!" Nam nhân đầu đinh thấy họ không để ý đến mình, bật người định chửi.
Tình Vũ rối rắm nhìn đi nhìn lại giữa thiếu niên cùng đứa bé, thần tình hoang mang, "Vậy. . . . đây là sao?"
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đợi đến lúc Tịch Viêm ho khan một tiếng dẫn đầu đi trước mới lục tục bước theo.
"Câm miệng." Tịch Viêm liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói.
Nam nhân đầu đinh hừ lạnh một tiếng liền dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn chằm ba người đối diện.
"Nó. . . . nó. . . ." Tình Vũ khóe miệng run rẩy nhìn đứa bé, bất tri bất giác nhìn về phía thiếu niên, câu nói bật thốt ra khỏi miệng, "Ngươi có thể sinh con?!"
Mạc Ảnh Quân nhìn hắn, lạnh nhạt mở miệng, "Không phải việc của ngươi."
---------------------------
Mạc Ảnh Quân hướng về phía bọn họ gật đầu một cái, thần tình lạnh nhạt.
"Mạc Ảnh Quân, Tiểu Tang, sao các người dám vứt ta lại một mình!"
Bé con bên cạnh bĩu môi, tay nhỏ vươn ra túm lấy góc áo Mạc Ảnh Quân khẽ đung đưa.
Tịch Viêm tiến lên trước một bước, tầm mắt đảo qua thiếu niên và đứa bé đằng sau Mạc Ảnh Quân, như có như không hỏi, "Ảnh Quân, không biết đứa bé kia là?"
Tịch Viêm ". . . . ."
Tiểu Tang nheo mắt, định tiến lên lại bị Mạc Ảnh Quân ôm eo kéo lại.
Bình luận