Chương 71: 71
Chứ ai rảnh mà mỗi ngày quét dọn sân rụng đầy lông, mỗi góc đều có dây leo đứt đoạn ẩn hiện của hai tên ngốc này!
Một bông hoa đỏ tươi di�
Đương nhiên tên kia cũng không phải loại vừa, không biết bỉ ngạn đã bị đứt bao nhiêu cái dây leo đến mức bốc lên mùi axit rất nặng.
"Ngươi biết chuyện gì đang xảy ra không?" Cậu nhìn bạch hổ.
Vài lần đầu cậu còn ra sức can ngăn, nhiều quá thì kệ cho chúng tự hủy đi.
Quan trọng là trừ lần đối đầu lúc mới gặp mặt ra, hai đứa này chuyên lén lút sau lưng cậu đánh nhau, cậu vừa phát hiện, hai tên này liền ra vẻ vô tội không biết gì, nhưng cứ quay đi cái là lại hằm hè nhau tiếp.
Cậu mờ mịt nhìn cái kén màu đen lấp lánh to bằng nắm tay trên ngực, ngươi đóng kén thì thôi đi, tại sao còn nhất định phải nhảy lên trên người của ta đóng kén?
Không hiểu vì sao mà bỉ ngạn và bạch hổ rất thích ở gần cậu, hai đứa liên tục gầm gừ hằm hè nhau, bỉ ngạn còn bị đứt mất vài sợi dây leo, đương nhiên lông hổ cũng rụng rất nhiều.
Đừng tưởng cậu không thấy bỉ ngạn thả dây leo lén lút chui dưới võng đang ra sức rút lông bạch hổ!
Sau nhiều ngày ở đây chăm sóc hoa bỉ ngạn, cậu vẫn chưa thấy bóng dáng ông lão đâu, chăm sóc thì đơn giản thôi mà thâm tâm mệt mỏi quá.
Thế nhưng bông hoa là màu đỏ, giờ lại đóng kén màu đen? Đây là tiết tấu chán màu đỏ nên muốn nhuộm sang màu đen chơi thử sao?
Một bông hoa thế nhưng đóng kén?!
Lại thêm mấy ngày nữa, một sự việc vô cùng quan trọng đã xảy ra.....
Bạch hổ đột nhiên xông vào gầm rú lên, cậu tưởng xảy ra chuyện gì kinh khủng lắm, ai ngờ vừa quay ra liền thấy sự vui sướng khi người gặp họa trong mắt bạch hổ.
Lại còn là một cái kén màu đen lấp lánh?!
Có lúc cậu còn nghĩ tốt nhất là bạch hổ trụi hết lông, bỉ ngạn đứt hết dây leo cho đỡ phải suốt ngày đánh nhau. Nhưng mà này là không thể, đương nhiên là vì hai tên này đều không phải phàm vật.
Bạch hổ chớp chớp mắt, nhe răng một cái liền lắc mông rời đi, đúng chuẩn tư thái hắn chết là đáng đời, mắc mớ gì đến ta ~
Hoa bỉ ngạn đóng kén rồi!
m lệ trong ngực, bên cạnh là bạch hổ uy phong, nhân sinh nhưng lại không viên mãn chút nào.
Trong khoảng thời gian này, có rất nhiều hình ảnh nhoáng qua trong đầu cậu, cậu rất muốn nhớ lại ký ức của mình nhưng đáng tiếc không thể nhìn kỹ được những hình ảnh vụt qua đó, có lẽ cần phải có cơ hội .......
"........" Ghét nhau đến mức này sao?
"Ngao ô!"
Cho nên, cậu chỉ có thể âm thầm ngắm nhìn, gọi người quét dọn, coi như không biết chuyện gì đang xảy ra, dù sao đó là thứ trên người các ngươi rụng chứ không phải ta.
Cậu nằm trên võng bông ngoài cửa, bất đắc dĩ nhìn sắc trời âm u của địa ngục.
Bình luận