Chương 11: 11
Hạ Trọng Vân cũng không nói lời khách sáo, trực tiếp vào:
Hạ Trọng Vân ngồi đối diện hắn, thần sắc vô cùng kính cẩn. Nếu như hỏi trên cõi đời này ai làm hắn tôn kính nhất, cảm tạ nhất thì đó nhất định là Chu Bích Nhi. Chu Bích Nhi với mẫu thân của hắn- hoàng hậu đời trước là long phượng thai, mà vì một câu nói đoán mệnh, từ nhỏ đã được nuôi như nữ nhi. Lão đạo sĩ kia nói trên người hắn âm khí quá nặng, làm nam thân không nổi, nếu như nuôi theo kiểu nữ nhi, thì sẽ được hưởng tôn vinh bất tận, cùng bạn tình bên nhau một đời.
– “Yên tâm, mẫu hậu. Thiên hạ và y, Hạ Trọng Vân ta chắc chắn sẽ bảo vệ tốt.”
Hạ Trọng Vân ho khan, nói:
– “Hoàng đế không trách tội ai gia ngự tiền thất nghi, dâm loạn hậu cung là ổn.”
– “Được rồi, nói chuyện cẩn thận, tìm ta có chuyện gì.”
– “Xin lỗi mẫu hậu, quấy rầy việc tốt của người.”
Chu Bích Nhi không chỉ đáp ứng, còn ủy thân cho hoàng đế nước láng giềng một thời gian rất lâu, dưới sự trợ giúp của đối phương đặt chân trên triều đường, dốc lòng nuôi dưỡng Hạ Trọng Vân, lúc này Đại Hạ triều mới trời yên biển lặng.
Chu Bích Nhi hài lòng nói:
– “Ta biết, trong cung chúng ta có thư tịch liên quan tới chủng tộc này,chắc là ngươi không chú ý. Mà ta thật không nghĩ tới chủng tộc này vậy mà thật sự tồn tại, còn duy trì đến nay. Tiểu dâm hồ càng là hiếm có khó được… Bản thân dâm hồ vô tội, đều vì thế nhân tư dục dẫn đến cho bọn họ lắm tai ương. Nếu ngươi thật tâm thích người ta thì phải đảm bảo cả đời đừng làm tổn thương y.”
Thời điểm Hạ Trọng Vân đăng cơ, mới chỉ là hài tử, lão hoàng đế ra đi quá đột ngột, trên triều đình hỗn loạn tưng bừng. Hoàng hậu thân thể, gân cốt yếu, thương tâm không qua khỏi bệnh, trước khi lâm chung khẩn cầu Chu Bích Nhi giả thành nàng, có thái hậu chấn cho, hoàng đế không đến nỗi bị đảng phái chi tranh hại chết.
Chu Bích Nhi sững sờ, lập tức mừng tít mắt. Hài tử này cái gì cũng tốt, chỉ là ánh mắt quá cao, hắn thật sợ nó cô độc tới cuối đời. Chu Bích Nhi tò mò hỏi:
Hạ Trọng Vân dĩ nhiên là mừng rỡ đáp lời, hàn huyên vài chuyện phiếm, rồi về cung điện của mình, vẫn còn có một tiểu tao hồ đang chờ hắn đấy.
Hạ Trọng Vân thấy thái hậu vội vã đi ra, quần áo còn chưa chỉnh, không khỏi cười nói:
– “Cũng không phải… Là một tiểu dâm hồ, song tính nhân. Mẫu hậu, người có biết chuyện dâm hồ không?”
Hạ Trọng Vân nở nụ cười, giữa hai lông mày ý khí phong phát, bạo ngược lẫm liệt, hắn nói từng chữ:
Nói xong, còn một mình tự cười không ngừng, nói:
– “Vậy thì tốt. Đúng rồi, rảnh rỗi dẫn người đến cho ta nhìn một cái.”
– “Mẫu hậu, ta muốn lập hậu.”
Chu Bích Nhi đáp:
Chu Bích Nhi không mang theo tức giận lườm hắn một cái, nói:
– “Ngươi nhìn trúng người nào? Tiểu thư hay là công tử nhà ai?”
Bình luận