Chương 12: 12
Nhưng mà Bách Nhạc lắc lắc đầu xong thì lại thanh tỉnh không ít, hẳn là có chút tuột huyết áp mà thôi.
Đương nhiên là quan tâm rồi, nhưng mà là quan tâm đến cả hai người các anh đó.
"Phải không?"
Do dự nửa ngày vẫn là tuyệt đối không cần nói dối, rốt cuộc y có khả năng sẽ nhìn ra được đó.
Bách Nhạc nghe rõ ràng xong, lại là ấp úng không biết nên trả lời như thế nào.
Thấy Bách Nhạc gật gật đầu, Tịch Yếm ánh mắt một thâm, khóe miệng hơi hơi cong lên, lại căn bản khiến cho người khác không cảm giác được một chút ấm áp nào.
"Ai khi d�
Tịch Yếm thần sắc khôi phục như thường, cũng gật gật đầu với cô, sau đó liền được bí thư ở phía sau đẩy đi.
"Hình như cậu rất quan tâm đến Diệp Phi Phi?"
Bách Nhạc nghe vậy liền hồ nghi mà liếc mắt nhìn y một cái. Thế nào đây, nếu thật sự có người khi d�
Đề tài chuyển quá nhanh, dẫn đến Bách Nhạc lập tức không kịp phản ứng lại, cậu a một tiếng: "Cái gì?"
cậu thì y muốn thay cậu chống lưng sao? Cậu đối với việc y hỏi ra những lời này cũng có chút ngoài ý muốn.
Nhưng mà thái độ mạnh mẽ che lấp như vậy của cậu, sẽ càng khiến người khác hiểu lầm, tay của Tịch Yếm đặt ở trên đầu gối hơi giật giật.
Tịch Yếm khẽ giật mình.
cậu?"
Tịch Yếm thấy thế mày càng nhăn càng chặt, gắt gao mà nhìn chằm chằm cậu, giống như là sợ cậu té xỉu vậy.
"Tôi cũng không phải là trẻ con, ai có thể khi d�
"Ca!" Bách Âm mua nước đã trở lại, thấy Tịch Yếm cũng ở đây, liền vội vàng quy quy củ củ chào hỏi y.
Bách Nhạc vặn ra nắp chai nước uống một ngụm, lắc lắc đầu.
Chờ y rời đi xong, Bách Âm tò mò hỏi: "Ca, anh làm sao lại cùng y thân quen như vậy?"
tôi được cơ chứ." Bách Nhạc đứng dậy, cảm thấy đầu có chút say xe, sắc mặt lại càng thêm khó nhìn.
Bách Nhạc cảm thấy có chút mất mặt, cậu đương nhiên là không có khóc, bị hiểu lầm như vậy liền nhanh chóng lắc đầu giải thích.
Bách Âm còn chưa trở lại, Tịch Yếm cũng không tính toán rời khỏi. Bách Nhạc trong lòng nói thầm, nhưng trên mặt một chút cũng không tỏ vẻ gì, cùng y hàn huyên một chút. Toàn là những việc vặt lông gà vỏ tỏi gì đó, chỉ vì không muốn không khí trở nên tẻ ngắt như vậy.
Bách Nhạc lại gãi gãi đầu, thành thành thật thật mà bổ sung nói: "Nhưng mà tôi cũng quan tâm anh nữa mà."
"Không có."
Nhưng mà lúc còn không biết nên nói cái gì tiếp nữa, thì Tịch Yếm nãy giờ vẫn luôn trầm mặc nghe cậu nói đông nói tây, bỗng nhiên mở miệng.
Sau khi Bách Nhạc quay lại, Tịch Yếm nhìn thấy rõ sắc mặt của cậu xong thì cũng ngẩn ra, khẽ nhíu mày: "Cậu khóc?"
Tịch Yếm khó có được kiên nhẫn mà lặp lại lần nữa: "Cậu rất quan tâm đến Diệp Phi Phi?"
Bình luận