Chương 27: 27
"...Tôi hiểu rồi."
"Làm sao anh lại không biết chứ, không phải các anh đều đã kết hôn rồi sao?"
Một chỗ khác ở đại sảnh, Bách Nhạc mới vừa cùng Tịch Yếm đi kính rượu xong, thì đã bị em gái cậu giữ chặt hỏi đông hỏi tây: "Ca, chân của Tứ gia thật sự khỏi rồi à, làm sao mà khỏi được hay vậy?"
Tịch Đức Phong hơi hơi mỉm cười: "Tôi nhớ rõ Tịch Yếm còn một người em trai có phải hay không?"
Xung quanh rất có rất nhiều gương mặt quen thuộc trong giới. Bách Nhạc thấy Ngô Hoa uống quá nhiều rượu rồi, còn đang quấn lấy một cô gái trẻ đòi khiêu vũ, khiến người ta vẻ mặt khó xử, nên Bách Nhạc đành phải đầu to mà đi giải vây.
Ngô Hoa rốt cuộc cũng không hề ưu thương mà nhìn trời nữa, mà là quay đầu nhìn cậu, xụ mặt trách cứ nói: "Đều kết hôn cả rồi, cậu còn gọi người ta là Tứ gia, còn không nhanh đổi một cái xưng hô thân thiết hơn một chút à."
Tuy rằng thấy cô tò mò, nhưng Bách Nhạc lại không thể nói ra chân tướng cho cô biết, đành phải có lệ nói: "Bác sĩ chữa trị tốt mà thôi, cụ thể anh cũng không biết nữa."
Cô gái trẻ kia đi rồi, Ngô Hoa say khướt mà nhìn Bách Nhạc, sau đó ợ một cái, cười hì hì nói: "Này, tân hôn vui sướng nhé."
Tịch Đức Phong đứng ở trong một góc bóng tối, trong tay đang cầm một ly rượu, trên mặt cười ha hả, nhưng ánh mắt lại dừng trên đám người ở sân nhảy.
Bách Nhạc chậc một tiếng, cảm thấy hắn có chút khác thường: "Cậu rốt cuộc làm sao vậy hả?"
Bách Âm ngây thơ mờ mịt mà gật gật đầu, cảm thấy anh trai cô nói có gì đó quái quái, nhưng lại không nói được rốt cuộc là quái quái ở chỗ nào.
Ngô Hoa trong nháy mắt liền an tĩnh xuống, qua vài giây, lại thở dài, sau đó có chút ưu thương mà nhìn lên không trung 45 độ.
Trong đại sảnh kim bích huy hoàng, trên trần còn treo một chiếc đèn thủy tinh càng khiến cho đại sảnh thêm rực rỡ lung linh. Vô số nam nữ kết bạn nhẹ nhàng khiêu vũ trong sân nhảy, y hương tấn ảnh, ăn uống linh đình.
"Cái này em không hiểu được đâu, cho dù kết hôn đi nữa thì cũng cần phải cho nhau không gian riêng. Không thể hỏi đông hỏi tây, can thiệp quá nhiều vào việc của người khác mà."
"Nếu là giả, chúng ta liền biến nó thành sự thật, không phải là được rồi à."
"Không nghĩ tới cậu đều đã có bạn đời luôn rồi, mà tôi vẫn còn chưa tìm thấy được nửa kia của mình nữa."
Bách Nhạc nghe xong, vẻ mặt buồn nôn nói: "Đệt, cậu có thể nói tiếng người được không hả?"
"Ngài là nói..."
"Không cần cậu nói tôi cũng biết chúng ta bị chơi rồi." Tịch Đức Phong trên mặt tươi cười không giảm, trong tay lại lắc lắc ly rượu.
Ngô Hoa ưu thương ngửa đầu không thèm để ý tới cậu nữa.
"Tịch tổng, ngài nói..." Người đứng bên cạnh hắn thấp giọng dò hỏi, nhưng mà lời còn chưa nói xong đã bị cắt ngang.
Bách Nhạc lại nghĩ đến vừa rồi, hình như Tịch Yếm và Ngô Hoa nói chuyện với nhau một hồi, vì thế liền có chút tò mò hỏi: "Vừa rồi cậu và Tứ gia nói cái gì đấy?"
Bình luận