Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 10: 10 Chạm nhẹ chú khủng long xinh đẹp

Tiêu Chiến vui vẻ cắp một miếng cà ngâm dấm cho hắn, anh mỉm cười nói.

"A...há miệng ra!"

Tiêu Chiến có vẻ hơi thắc mắc, khó hiểu nên anh hỏi lại: "Tại sao thế?"

"Ăn đi, ngon lắm." Thấy vẻ mặt e ngại của hắn nên anh cười hỏi: " Cậu chưa ăn cà giấm bao giờ hả, tôi ăn miết đấy?"

"Không sao, tôi quen rồi" Nhất Bác cười nhạt, khoé mắt hơi cay.

Người phụ nữ dịu dàng, nét hiền hậu toát lên trên khuôn mặt phúc hậu của bà Tiêu,
"Đưa bạn về chơi đấy hả Chiến Chiến, vào nhà đi các con. Mẹ đang nấu ăn, hôm nay cảm giác khoẻ nên muốn xuống bếp"

Câu nói ấy vô tình chạm nhẹ vào trái tim của Chiến, anh nghĩ thầm: "Hoá ra Nhất Bác đã trải qua nỗi đau mất mát từ nhỏ, chả trách lúc bân xúc phạm đến mẹ cậu ấy lại bị đánh ra nông nỗi như thế. Mình hiểu lầm cậu ấy rồi" Anh mỉm cười âu yếm nhìn người bạn đáng thương của mình.

Bà Tiêu mỉm cười rồi bảo hai đứa ngồi vào nhà, sau đó bà xuống bếp nấu ăn cùng cô giúp việc.

Tiêu Chiến nhìn thấy bạn mình hơi buồn liền ân cần giải thích về bức ảnh: "À! đây là ảnh gia đình của tôi chụp lúc tôi năm tuổi"

Nhất Bác hơi e ngại vì đây là lần đầu tiên kể từ ngày đó hắn có cảm giác của gia đình, rụt rè kéo ghế ngồi vào bàn. Hắn nhìn xunh quanh bàn ăn một lượt, thực sự hắn chưa bao giờ ăn những món đạm bạc như này nên có chút không quen.

Nhất Bác ngại đến đỏ mặt, hắn không ngờ là Tiêu Chiến thân thiện tới mức độ này. Định há miệng nhận lấy miếng thức ăn tình yêu thì bà Tiêu mang món ăn trong bếp đi ra, bà cười nói.

Tiêu Chiến sửng sốt, khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ nét bối rối, áy náy anh giải thích: "Xin lỗi cậu, thực sự tôi không cố ý làm cậu buồn."

Vương Nhất Bác mỉm cười chua chát, hắn nói một câu thật thản nhiên, thản nhiên đến mức đau lòng: " Năm tuổi, tôi không có cơ hội này."

"Hai đứa rửa tay rồi vào ăn cơm nào" Bà Tiêu đứng trong nhà bếp gọi ra.

Tiêu Chiến cúi chào l�

Sau một hồi chạy qua chạy lại tìm đồ đẹp để mặc về nhà người thương, cuối cùng Vương Nhất Bác cũng chịu đưa Tiêu Chiến về nhà của anh. Để xe trước sân, Tiêu Chiến sợ bạn ngại ngùng nên vô tư kéo tay bạn vào nhà mình. Cũng đúng lúc đó mẹ Tiêu Chiến trong nhà đi ra, bà thấy con trai dẫn bạn về thì vui mừng chào đón.

Tiêu Chiến đáp: "Dạ dạ, tụi con ra ngay ạ!" Vừa dứt lời thì anh kéo tay Vương Nhất Bác ra bàn ăn.

Tiêu Chiến gắp miếng cà vừa nãy lên gần sát miệng Nhất Bác, anh ngây thơ bảo .

Nhất Bác bất lực thở dài, cố gắng gượng kìm chế cảm xúc, giọng trầm trầm hơi run: " Mẹ tôi, bà ấy đã đi rồi."

phép, Vương Nhất Bác đáp: "Con chào cô, con là bạn Tiêu Chiến"

Bước vào căn nhà của anh, Nhất Bác có cảm giác nhớ người thân của mình hơn, thoáng nhìn bức ảnh chụp chung của gia đình Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác có hơi mủi lòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...