Chương 10: 10
"Đại nhân, có phải có rất nhiều nữ tử ngưỡng mộ ngươi không a?" Y hỏi Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến ngồi thẳng dậy, duỗi tay nhận lấy chén cháo kia đặt lên trên bàn đầu giường, cách chăn dùng đôi tay vòng lấy đầu gối, trong ánh mắt nhìn về phía Vương Nhất Bác đều viết lên sự sùng bái.
Tiêu Chiến cười trộm bĩu môi, "Ngươi dỗ ta à."
Trong mắt Vương Nhất Bác sinh ra chút thâm ý khó nói rõ, giọng nói nặng thêm, nói với Tiêu Chiến: "Không có."
Vương Nhất Bác bị y trêu chọc đến đỏ mặt nhưng lại không chịu gật đầu thừa nhận, thoa thuốc cho Tiêu Chiến xong, hắn liền xoay người đi đến bên bàn bưng chén cháo nóng mà cung nhân đã chuẩn bị sẵn lên rồi trở lại bên giường, đút cho Tiêu Chiến từng muỗng từng muỗng.
Vương Nhất Bác đang cầm chén, bất đắc dĩ nói với y: "Ăn xong."
Tiêu Chiến bị hắn vòng trong ngực, tuy rằng thân thể hai người không dán vào nhau nhưng cảm giác áp bách của giống đực lại ập vào trước mặt, y thẹn thùng mím môi, biết rõ còn cố hỏi: "Không thích cô nương, vậy đại nhân...... thích ai a?"
Vương Nhất Bác thở dài, nhìn dáng vẻ như là có chút không kiên nhẫn, bỗng nhiên thò người về phía trước, kéo hai góc chăn lên đắp cho Tiêu Chiến, sau đó đôi tay ấn vào hai bên người y, hai khuôn mặt cách nhau cực gần, hắn nói với Tiêu Chiến: "Ta không thích cô nương."
Tiêu Chiến một bên mở miệng ngoan ngoãn ăn cháo, một bên cong đuôi mắt nhìn hắn, nuốt vài hớp cháo nóng xuống, đột nhiên dạ dày cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Nhưng Tiêu Chiến lại không tự chủ được mà nâng khóe miệng lên.
"Thật sự không có."
Đại khái là đã quen ra lệnh với thuộc hạ rồi nên khi nói câu này với Tiêu Chiến, rõ ràng thái độ đã kiềm chế nhưng nghe vào vẫn có chút dữ.
"A, vậy đại nhân thích kiểu cô nương gì a?"
Hắn xụ mặt, nói chuyện giống như cái hũ nút, nếu là ở trong mắt người khác, nam nhân thẳng thắn như vậy hẳn là rất không thú vị nhưng Tiêu Chiến lại đỏ mặt lẩm bẩm một câu: "Thật đẹp trai."
🌸🦁🐰🌸
Vương Nhất Bác không rõ nguyên do, "Cười cái gì."
Ngày thường ngay cả nữ tử, Vương Nhất Bác cũng chưa từng tiếp xúc, trong vương cung ngẫu nhiên gặp được tiểu thư quan gia gì đó thì đều cúi đầu đi đường vòng, sao mà có nữ tử khuynh mộ hắn được.
"No rồi." Còn chưa hết nửa chén mà Tiêu Chiến đã đẩy tay Vương Nhất Bác ra, nói không ăn nữa.
Nhưng mà, không tiếp xúc là một mặt, về mặt khác, với tính tình du mộc như hắn này thì dù người khác có tình ý với hắn, hắn cũng sẽ không phát hiện ra.
Vương Nhất Bác mặt không biểu cảm, lắc đầu, "Không có."
Tiêu Chiến nghĩ nghĩ, lại hỏi: "Vậy đại nhân...... có nữ tử ngưỡng mộ trong lòng không?"
Vương Nhất Bác không nghe rõ, hỏi y: "Cái gì?"
Rõ ràng vừa rồi hai người còn ái muội không thôi, bây giờ Tiêu Chiến lại hỏi Vương Nhất Bác loại vấn đề này, một câu một câu đều phải nhấn mạnh là nữ tử, cố ý phải không.
Bình luận