Chương 13: 13
Vương Nhất Bác say hoàn toàn, nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, dời mắt một cái cũng luyến tiếc.
Tiêu Chiến cong đuôi mắt nhìn hắn, sau đó ngượng ngùng tránh tầm mắt đi, "Cũng chưa từng làm cho người khác, chỉ làm cho ngươi."
Vương Nhất Bác cũng chỉnh lại y phục lần nữa, lau khô chất lỏng dính trên tay rồi ném khăn vải xuống, đi đến trước mặt Tiêu Chiến, đứng mặt đối mặt với y, không nhận ly trà kia, chỉ vươn tay, cánh tay lại vòng ôm lấy eo y, ôm người vào trong lòng mình.
m tình dục, nói với y: "Lục thái y kia, hình như rất thân cận với thừa tướng, ngươi cách hắn ta xa một chút."
Trong lòng Vương Nhất Bác dâng lên một luồng ấm áp, Tiêu Chiến chưa từng trải qua cuộc sống gia đình của phu thê bình thường, Vương Nhất Bác cũng nào đã trải qua? Từ nhỏ vào cung, mũi đao liếm máu, mạng chưa bao giờ là mạng của mình, nào dám xa cầu cuộc sống thư thái có người biết nóng biết lạnh cho.
"Đại nhân, càng ngày càng biết dính người."
Tiêu Chiến thoát khỏi vòng tay của Vương Nhất Bác, y phục nửa treo trên người, vài sợi tóc dính hơi nước dán trên trán, y vừa đi vừa tùy tay sửa lại vạt áo, đi đến bên bàn trà, bàn tay trắng cầm chung trà lên, rót nửa ly trà xanh uống hết một hơi.
Đây là lần đầu tiên y cảm nhận được, làm những việc này vì người trong lòng là hạnh phúc như thế, nào cảm thấy mệt.
(Nguyên văn Tri lãnh tri nhiệt 知冷知热: một phép ẩn dụ về sự chăm sóc chu đáo và tỉ mỉ.)
"Trà là ta tự tay ngâm, hoa nhài cũng là ta tự trồng, đừng lãng phí." Y nói với Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến cười khẽ cảm thán, y đưa chung trà đến bên môi mình, nuốt nửa ly trà, sau đó nâng mặt Vương Nhất Bác lên, dán lên bờ môi hắn, đưa nước trà vào trong miệng hắn.
Hắn bóp eo Tiêu Chiến, ôm y ngồi lên bàn, thu li�
Tiêu Chiến hỏi là trà, hắn đáp lại là người.
Uống xong lại đổ nửa ly, thân thể dựa vào bàn trà, giơ về phía Vương Nhất Bác, "Uống không?"
Vương Nhất Bác gật đầu, "Thơm."
❄️🦁🐰❄️
Nghe nói, trong nhà của bá tánh bình thường, làm nương tử đều phải ngày ngày chuẩn bị đưa cơm dâng trà cho phu quân, từ nhỏ Tiêu Chiến đã chưa từng có những ngày tháng đó, muốn làm gì chỉ cần mở miệng một cái, hạ nhân sẽ tự chuẩn bị hết cho chủ tử, nào cần tự y động thủ làm những việc nặng đó.
Ừng ực một tiếng, hầu kết nhô lên lăn lộn một chút, Vương Nhất Bác nuốt nước trà mang theo hương hoa nhài xuống, vài giọt thanh dịch chảy xuống theo khóe miệng hắn, Tiêu Chiến duỗi đầu lưỡi hồng nhuận, nhẹ nhàng đảo qua bờ môi hắn, cuốn chất lỏng nhỏ giọt vào trong miệng mình.
Hắn xoa xoa lưng Tiêu Chiến, "Không mệt sao? Sao còn tự tay làm những việc này?"
Đây là câu hỏi gì a.
"Có thơm không?" Tiêu Chiến hỏi hắn.
Cách uống như vậy, trà đã không phải là trà nữa, so với rượu mạnh lâu năm còn muốn say lòng người hơn.
Bình luận