Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 63: Hoàn

n nhìn sau gáy Ninh Tri, muộn màng nhận ra cậu có vẻ không vui. Tâm tư trai thẳng xoay chuyển, anh hỏi: “Cậu có điều ước gì?”

Ninh Tri: “Không nói cho cậu!”

Giang Hoành Di�
n ngủ ngon lành, Ninh Tri tức đến nghiến răng, đưa tay véo mũi anh.

Giang Hoành Di�
n chưa dậy, nằm bên cạnh ngủ say sưa.

Ninh Tri khẽ động, chỗ nào đó khó nói lập tức đau nhói, khiến cậu hít một hơi lạnh.

Nhìn Giang Hoành Di�
n không chắc.

Anh đã mấy năm không trải qua chuyện đốt pháo hoa thế này.

“Vậy chẳng phải chúng ta có rất nhiều thời gian sao?” Ninh Tri nháy mắt với anh.

Giang Hoành Di�
n nói, “Cậu còn có tôi.”

“Tôi còn phải nuôi cậu, cậu là tiểu bạch kiểm của tôi,” Ninh Tri véo má anh.

Giang Hoành Di�
n ngây thơ, cũng không thể không hứng thú với chuyện này. Trước đây học hành bận rộn, anh sợ mình thiếu kinh nghiệm làm tổn thương Ninh Tri, nên luôn kiềm chế. Hôm nay bị Ninh Tri trêu chọc, anh thật sự không nhịn nổi.

Giang Hoành Di�
n lại gãi gãi: “Có điều ước gì thì nói tôi nghe, tôi giúp cậu thực hiện.”

Ninh Tri cuối cùng cũng quay lại: “Tôi muốn ước mãi mãi ở bên bạn Giang.”

Giang Hoành Di�
n không giải thích, cam chịu danh hiệu “tệ bạc” Ninh Tri phong cho, lặng lẽ rời giường xuống nhà.

Một lúc sau, anh bưng bữa sáng Giang Xuyên Nam chuẩn bị dưới nhà lên: “Uống chút cháo đi, tốt cho dạ dày.”

Ninh Tri ngồi trên giường uống cháo.

Cậu thật sự không nhúc nhích nổi, cũng chẳng dám ăn gì khác. Giang Hoành Di�
n có mua thêm vé đi cùng Ninh Tri cũng chẳng ý nghĩa.

Anh giúp Ninh Tri chỉnh lại khăn quàng cổ, nói: “Vào đi, ở nhà chờ tôi về với cậu.”

Căn nhà hai người thuê, đôi khi Giang Hoành Di�
n nói, “Còn có tôi.”

“Tốt, vậy cậu ước đi.”

Chủ đề lại vòng về điểm xuất phát.

Giang Hoành Di�
n như cô vợ nhỏ làm sai chuyện, vỗ mép giường, bảo anh ngồi lại.

Giang Hoành Di�
n lải nhải, như một bà mẹ lo con đi xa. Ninh Tri lần đầu thấy anh như vậy.

“Tôi biết rồi. Trước khi cậu về, tôi sẽ ra siêu thị xem, lần này nhất định mua đúng kích cỡ của cậu,” Ninh Tri đáp chẳng đúng trọng tâm.

Giang Hoành Di�
n nghiêm túc.

Ninh Tri chỉ muốn chui xuống đất: “Ai bảo tối qua cậu chê hộp tôi mua nhỏ, làm bao nhiêu lần mà chỉ dùng có một lần, cậu…”

Giang Hoành Di�
n mở miệng nói, nhưng Ninh Tri không buông tay, khiến giọng anh nghe “ù ù”: “Tôi luôn may mắn, nếu không đã chẳng gặp được cậu.”

Ôi, biết nói lời ngọt ngào rồi.

Ninh Tri buông tay.

“Thật đấy,” Giang Hoành Di�
n, hỏi: “Cậu có điều ước gì không, bạn Giang?”

Bạn Giang chẳng chút lãng mạn: “Điều ước gì?”

Ninh Tri ngẩng đầu nhìn anh: “Cậu không xem tivi à? Người dẫn chương trình bảo giao năm phải ước nguyện đấy!”

Bạn Giang, với đôi lông mày sắc nét và vẻ mặt lạnh lùng: “Điều ước là thứ phải tự mình thực hiện.”

Ý là chẳng cần ước.

Ninh Tri thấy anh thật chẳng lãng mạn chút nào, quay đầu đi.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo “tách tách”. Giang Hoành Di�
n hết cách, cùng Ninh Tri chắp tay ước một điều.

Vừa ước xong, tivi vang lên tiếng đếm ngược giao năm. Ngoài cửa sổ, pháo hoa “ầm ầm” nở rộ.

Năm nay thành phố Kim không cấm đốt pháo hoa. Mọi người đua nhau thả, như thể muốn bù lại lượng pháo mấy năm qua.

Ninh Tri kề sát, giữa tiếng pháo hoa ầm ĩ, trao Giang Hoành Di�
n biết điều đó, thấy cậu uống hết một bát, lại múc thêm nửa bát, khuyên cậu ăn thêm. Đến khi Ninh Tri thực sự no, anh mới lặng lẽ bưng bát xuống, ăn sáng xong, rửa bát rồi mới lên lại.

Ninh Tri thấy Giang Hoành Di�
n hơi khàn, “Giờ không ở nhà đâu.”

“Tôi nói buổi trưa, ông ấy sẽ về chứ? Cậu định đuổi tôi ra khỏi nhà à?”

Giang Hoành Di�
n ở lại phòng khách thức đón Giao thừa, nói rằng nếu không, sang năm anh sẽ không lớn nổi.

Ninh Tri thấy buồn cười. Đợi Giang Xuyên Nam về phòng, cậu giúp Giang Hoành Di�
n cậu ra tận ga tàu cao tốc.

“Tôi đã nói với bố rồi, qua mùng Bảy tôi cũng về trường. Cậu ở đó nhớ ăn uống đầy đủ, đến giờ cơm thì gọi video cho tôi, đừng ngại làm phiền.”

“Tôi tra rồi, nhà mình thuê có mấy quán ăn gần đó, mùng Hai đã mở cửa. Nếu ăn không hợp, cậu đánh xe ra ngoài ăn, đừng tiếc tiền.”

“Trời đất gì thì ăn uống vẫn quan trọng nhất. Vất vả lắm mới nuôi mũm mĩm, đừng để gầy đi.”

Giang Hoành Di�
n, “trai thẳng” chậm chạp, lần này hoàn toàn hiểu ý cậu.

Đêm Giao thừa phải thức đón năm mới. Sáng mùng Một, Giang Xuyên Nam thường không bắt Giang Hoành Di�
n: “Còn bạn Giang nào nữa?”

Anh trông đầy vẻ nghi hoặc, như sắp nổi giận.

“Bất kỳ bạn Giang nào, dù sao cũng không phải cậu,” Ninh Tri đáp.

Giang Hoành Di�
n ngồi bên giường, để mặc Ninh Tri ôm lấy mình.

Ninh Tri cuộn mình lại, chui vào lòng anh, nói: “Thật ra tôi thích lắm.”

“Hử?” Giang Hoành Di�
n ôm lấy cậu, “Nếu không vì cậu không chê tôi, một kẻ ngốc như tôi, chẳng biết mình thích cậu, cũng chẳng rõ xu hướng của mình, chắc chắn sẽ vô tình bỏ lỡ cậu.”

“Thế cậu thấy tôi tốt không?” Ninh Tri kề sát hỏi.

Giang Hoành Di�
n chưa hiểu ý cậu.

Ninh Tri kề sát, thì thầm bên tai anh: “Cậu đoán tôi vừa ước gì?”

Tim Giang Hoành Di�
n dậy sớm. Nếu pháo hoa kéo dài đến một, hai giờ sáng, cũng không lo làm ồn ông đang ngủ trong phòng.

Dù Giang Hoành Di�
n dọn bàn ăn, rửa bát đũa. Sau đó, cả hai ngồi trên sofa cùng xem tivi.

Trên tivi, người dẫn chương trình nói còn bao lâu nữa là đến giờ giao năm, nhắc khán giả trước màn hình mau nghĩ ra điều ước để kịp ước khi năm mới đến.

Ninh Tri tựa vào vai Giang Hoành Di�
n gọi là “nhà”.

Ninh Tri rất thích cách gọi này, nắm chặt tay anh.

Tuyết rơi.

Những bông tuyết lất phất rơi xuống, đọng trên vai, trên đầu Ninh Tri.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời, giữa những bông tuyết mỉm cười với Giang Hoành Di�
n: “…”

Ninh Tri trèo lên người anh, bẹo môi anh thành hình môi cá: “Cậu có biết vận may là gì không?”

“Có những lúc con người cần chút may mắn. Ước một điều có mất gì đâu, tốn bao nhiêu thời gian chứ? Lỡ như chúng ta chỉ thiếu chút may mắn ấy thì sao?”

Giang Hoành Di�
n rất luyến tiếc, ti�
n bị cậu nói, vành tai cũng đỏ.

“Đồ tệ bạc,” Ninh Tri mắng anh.

Hai nam sinh viên ngây thơ mặt đối mặt đỏ bừng.

Giang Hoành Di�
n chợt đập mạnh.

Giọng Ninh Tri nhẹ như hơi thở: “Ngủ không, Giang Hoành Di�
n?”

Giang Hoành Di�
n ngủ không sâu, bị cậu véo liền mở mắt.

“Cậu tiêu rồi,” Ninh Tri vừa đau vừa tức giận nói, “Hôm nay tôi tàn phế rồi, cậu bảo tôi ăn nói sao với ông nội đây?”

“Ông nội chắc đi dạo chim rồi,” giọng Giang Hoành Di�
trở lại, cậu sẽ cùng Giang Hoành Di�
n: “…”

Anh lần mò, nắm lấy tay Ninh Tri, đan chặt, khẽ gãi gãi vào lòng bàn tay cậu.

Ninh Tri: “…”

Giang Hoành Di�
n cúi nhìn cậu.

“Tôi thích dáng vẻ thở hổn hển của cậu,” Ninh Tri chọc vào cơ ngực anh, khẽ nói.

Giang Hoành Di�
n hỏi: “Cậu lo lắng gì?”

Ninh Tri buông tay anh, nắm lấy cúc áo khoác trước ngực anh: “Yếu tố bất định quá nhiều. Mấy hôm trước, ông nội cậu nói chuyện với tôi, bảo tôi đừng căng thẳng quá với bố. Dù sao ông ấy có nguồn lực, sau này nếu tôi chỉ có một mình, cuộc sống sẽ khó khăn.”

“Thế cậu nghĩ sao?”

“Tôi có thể tự lực cánh sinh, sẽ không sống không nổi.”

“Ừ,” Giang Hoành Di�
n nuốt khan: “Vậy đi tắm trước.”

“Tiết kiệm nước nhé,” Ninh Tri kéo anh dậy, cùng vào nhà tắm.

Cái hộp nhỏ Ninh Tri mua trước đó cuối cùng cũng có đất dụng võ. May mà cậu luôn giữ nó trong vali.

Sáng hôm sau, Ninh Tri đau lưng mỏi eo tỉnh dậy.

Cậu nhìn đồng hồ, mới có hơn bảy giờ.

Chắc do thời gian này học hành chăm chỉ, ngày nào cũng dậy sớm, nên cậu hình thành thói quen sinh học lành mạnh thế này.

Ninh Tri nghiêng đầu nhìn, hiếm hoi thấy Giang Hoành Di�
n ai cũng ngầm hiểu. Giang Xuyên Nam thích Ninh Tri đến vậy, thậm chí muốn coi cậu như cháu ruột, còn sẵn sàng đuổi Giang Hoành Di�
n ra khỏi nhà. Nếu một ngày Giang Cần không đồng ý chuyện của hai người, e là Giang Xuyên Nam cũng chẳng chịu.

Ninh Tri định rằng, lần sau nghỉ l�
n suýt nữa lại muốn “đứng lên” tại chỗ.

Ở nhà Giang Xuyên Nam đến mùng Ba, Ninh Tri ngại không muốn ở thêm.

Giang Cần cũng gần xong việc, trở về định ở vài ngày với Giang Xuyên Nam. Ninh Tri mua vé về trường trước, chuẩn bị tạm biệt.

Biết Ninh Tri mua vé rời đi, Giang Xuyên Nam có chút luyến tiếc.

Ninh Tri đẹp trai, biết dỗ người, miệng ngọt, so với Giang Hoành Di�
n lập tức nói: “Dĩ nhiên, tôi sẽ làm được.”

Ninh Tri cố ý chọc anh: “Cậu biết bạn Giang nào không?”

Giang Hoành Di�
n: “Được, chờ cậu cùng tôi đến đầu bạc.”

Lời tác giả:

Cảm ơn mọi người.

n ôm chặt cậu: “Tốt.”

“Gặp được tôi là phúc đức kiếp trước của cậu,” Ninh Tri cười nhẹ, lộ ra lúm đồng tiền.

Giang Hoành Di�
n: “…”

Dặn dò xong, cả hai đứng ở cổng ga, lặng lẽ nhìn nhau.

Giờ tàu sắp chạy, Giang Hoành Di�
n gật đầu.

“Vậy cậu phải tiếp tục ước,” Ninh Tri gỡ tay anh khỏi eo mình, chắp hai tay lại, đặt trước ngực anh, “Mau nói, hy vọng tôi mãi mãi ở bên Ninh Tri.”

Giang Hoành Di�
n: “…”

Tiểu Giang Hoành Di�

Chờ cậu cùng tôi đến đầu bạc

Ăn xong cơm tất niên, Giang Xuyên Nam lớn tuổi, không trụ nổi, đi ngủ trước.

Nhưng ông già vẫn giữ lệ, nhất định bắt Giang Hoành Di�
n mặc kệ cậu nói gì, ánh mắt dịu dàng.

“Ý ông nội cậu tôi hiểu. Ông ấy rất tốt với tôi, đứng ở góc độ người lớn mà suy nghĩ cho tôi. Nhưng giờ nhà họ Ninh không còn là nhà tôi nữa. Tiền của Ninh Hữu Sinh tôi chẳng thèm. Ai thèm thì cứ lấy. Tôi chỉ muốn một mái nhà của riêng mình, dù chỉ có một mình tôi.”

“Cậu sẽ không chỉ có một mình,” Giang Hoành Di�
n dĩ nhiên không đuổi cậu: “Không sao, tối qua tôi tra trên mạng rồi, lần đầu sẽ thế này. Bôi chút thuốc là được. Tối qua tôi đã giúp cậu lau sạch, hơi sưng đỏ một chút. Hôm nay mùng Một, tiệm thuốc có thể mở muộn, cậu…”

Mặt Ninh Tri đỏ bừng: “Cậu giúp tôi lau sạch?”

Chả trách cậu chẳng thấy dính dính gì.

“Không lau sạch sẽ sốt đấy,” Giang Hoành Di�
n chủ động gặp Giang Cần. Dù sao nhà họ Giang cũng chăm sóc cậu nhiều, cậu phải cảm ơn họ đàng hoàng.

Mùng Ba vẫn còn trong dịp Tết, Ninh Tri phải về một mình, Giang Hoành Di�
n lúc nào cũng nói chuyện cứng nhắc thì biết điều hơn nhiều. Qua vài ngày chung sống, Giang Xuyên Nam thích Ninh Tri đến mức không muốn rời.

Dù nhà họ Giang không chính thức thừa nhận thân phận của Ninh Tri, nhưng chuyện giữa cậu và Giang Hoành Di�
n một nụ hôn.

“Cậu đoán họ sẽ đốt pháo hoa đến mấy giờ?”

“Một giờ? Hai giờ?” Giang Hoành Di�

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của [CAO H TỤC] Yêu Gia Sư Của Con Gái
Full
337.1 N
18 · Đang thịnh hành

[CAO H TỤC] Yêu Gia Sư Của Con Gái

Vương Mỹ Ngọc là sinh viên năm nhất đại học vì kiếm tiền trang trãi cuộc sống mà xin dạy kèm ở Trung tâm gia sư, cô được phân công đến nhà dạy cho một cô bé tên là Bùi Nhã Đan xuất thân giàu nhưng bị tự kỷ. Qua thời gian tiếp xúc dạy […]
3.3 73 Chương
Ảnh bìa của Cha Dượng Thô Lỗ (Truyện Sex Loạn Luân)
Full
433.9 N
boduong · Đang thịnh hành

Cha Dượng Thô Lỗ (Truyện Sex Loạn Luân)

Thể loại: cấm kỵ, loạn luân, cha và con gái, cha dượng, không tam quan, cao H P/s: H rất thô tục cẩn thận đi vào
3.3 20 Chương
Ảnh bìa của [H tục] CON DÂU KHÁT TÌNH (Cao H)
Full
1.5 Tr
1v1 · Đang thịnh hành

[H tục] CON DÂU KHÁT TÌNH (Cao H)

CON DÂU KHÁT TÌNH Tên gốc: 见色起欲 Tác giả: Thời Phân Dịch: Nấm Thể loại: cha chồng con dâu, cao H siêu tục, không tam quan Số chương: 53 chương Giới thiệu: Sau khi con trai mất 3 năm, Phàn Tín luôn cuồng công việc bỗng mê đắm con dâu xinh đẹp lẳng lơ. Vừa […]
3.4 53 Chương
Ảnh bìa của [CAO H] DÃ HỎA – HẠ ĐA BỐ LÍ NGANG
Full
778.3 N
1x1 · Đang thịnh hành

[CAO H] DÃ HỎA – HẠ ĐA BỐ LÍ NGANG

Thể loại: Hiện đại, cao H, cha con ruột, incest, 1×1, HE, KHÔNG TAM QUAN, KHÔNG TAM QUAN, KHÔNG TAM QUAN (quan trọng nhắc 3 lần) Văn án: Kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, Lâm Vãn Vãn lên núi vẽ thực vật, gặp được ba ba trên núi ngoài ý muốn hai cha con […]
3.6 162 Chương
Ảnh bìa của Nuông Chiều Từ Bé (Cao H – Truyện 18+)
Full
403.1 N
25 · Đang thịnh hành

Nuông Chiều Từ Bé (Cao H – Truyện 18+)

Tác Giả: Quy Tầm Lương Hi từ nhỏ yếu ớt, được anh trai Lương Vũ nuông chiều mà lớn lên. Nhưng Lương Vũ không ngờ, sau khi kết hôn chưa đầy hai năm, lại sủng em gái mình đến tận trên giường. [Em gái nhỏ yếu ớt, cuồng anh trai x Anh trai trưởng thành, […]
3.2 53 Chương
Ảnh bìa của [21+] Câu Dẫn Bạn Trai Của Bạn Thân
Full
729.1 N
18 · Đang thịnh hành

[21+] Câu Dẫn Bạn Trai Của Bạn Thân

Câu Dẫn Chồng Của Bạn Thân (Cao H) Giới thiệu nội dung: Thẩm Dao mười chín tuổi, là độ tuổi xuân tươi đẹp mơn mởn. Cô có cơ thể mẫn cảm và dâm ngầm, luôn thèm muốn gậy thịt lớn đâm nát lỗ nhỏ của mình. Nhưng cô cũng rất kén chọn, không phải bạ […]
3.4 43 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...