Chương 62: Đám Cưới
"Em cũng sẽ luôn theo đuổi anh."
"Em từ nhỏ đã sống với ông nội, đến năm em mười tám tuổi thì ông nội cũng qua đời."
Thật là xấu hổ, không muốn nhắc đến nữa.
"Chồng em hiền lắm, không đáng sợ đâu."
"Gửi cháu trai bảo bối của ông, Dư Niệm."
"Không sao đâu, không cần phải xin lỗi đâu."
"Xin cho tôi bình tĩnh một chút."
"Thì là không được khóc nữa, không được một mình nuốt ấm ức, có chuyện gì thì đều phải nói với chồng em, chồng em sẽ luôn bên cạnh em."
"Bảo bối đừng dọa em nha!"
"Niệm Niệm! Mở to mắt ra mà xem này!! Em không cho phép anh nghĩ như vậy! Làm em vui lên!"
Dư Niệm: "Gì cơ?"
n là một đứa trẻ được yêu thương."
"Anh ấy đưa em vào gia đình anh ấy, cho em có một người anh trai yêu chiều, một người chị dâu thương em, còn có một đứa cháu trai rất thông minh. Em có fan, có bạn tốt, có gia đình…"
Thời An run rẩy: "Em trai, em thật sự không biết bác sĩ Lương đáng sợ đến mức nào à?"
Thời An cảm động đến rơi nước mắt: "Em trai tốt, em là thiên sứ của nhân gian!"
Khi mọi quy trình đã được chuẩn bị xong, hôn l�
"Đúng rồi, hôm nay Niệm Niệm có hai chuyện muốn nói với mọi người nha!"
Dư Niệm khẽ run rẩy: "Là ông nội để lại cho em sao?"
"Hai người đã ở bên nhau từ lâu rồi sao?"
Dư Niệm bật cười: "Anh Thời, anh thật sự tốt bụng, lại còn nghĩ cho chồng em."
Dư Niệm có chút lo lắng, sợ chị Chi Chi sẽ làm ra mấy kiểu dáng khoa trương. Những thứ khác thì không sao nhưng ở tiệc cưới sẽ có không ít bạn bè làm ăn của anh trai và ông nội.
Dư Niệm làm theo, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, dường như không có gì bất thường: "Sao vậy ạ?"
"Ôm chặt Niệm của em."
Sau khi trở về từ Berlin, còn hơn nửa tháng nữa mới đến ngày nhập học, Dư Niệm hoàn toàn bước vào giai đoạn chuẩn bị cho đám cưới.
Tiếng bước chân đến gần, tiếng gõ cửa vang lên.
L�
Giữa tiếng hoan hô và tiếng vỗ tay, người đàn ông mặc vest đỏ xuất hiện trước mặt Dư Niệm.
"Em gái thi vào cấp ba cố lên nha!"
Lương Tụng Thịnh nắm lấy tay cậu đặt vào lòng: "Ý tưởng không tệ nhưng không khả thi lắm."
"Mở cửa đi, cho một cơ hội đi."
Đứa nhỏ ngốc, hồi cháu trốn trong chăn khóc ông nội đều biết cả. Ông nội cũng hiểu, cháu không muốn ông lo lắng nên mới không nói cho ông biết. Nhưng cháu càng như vậy, thì ông nội lại càng đau lòng hơn.
Dư Niệm ôm chặt lấy anh: "Đi, về nhà!"
"Niệm Niệm anh đừng nghi ngờ bản thân, anh hiền lành như vậy, lại còn nhảy đẹp nữa, anh là người vô cùn, vô cùng giỏi!"
Những người đến đều là bạn của Dư Niệm, Thời An lại không quen ai cả, nhưng bác sĩ Tiểu Thời cũng khá là hoạt bát, sao có thể căng thẳng như vậy được chứ.
"Hơn nữa, bây giờ em cũng không hề cô đơn, không chỉ có mọi người, em còn có một người luôn âm thầm đồng hành cùng em."
"Trước đây là đính hôn, hai ngày nữa sẽ làm đám cưới ạ."
"Sẽ không phải là người ba của cưng đấy chứ?"
"Huhu đây chính là yêu thương hai chiều đó!"
"Wow lại có chuyện gì nữa sao?"
"À đúng rồi! Sao em lại quên mất chuyện này." Dư Niệm ngồi dậy xoa xoa đầu, tiếp tục lướt điện thoại: "Vậy thì thôi, em tìm bạn khác vậy."
Trong khi những người khác đang tìm mọi cách giấu giày, Dư Niệm đã kéo anh đến bên cạnh: "Anh Thời, có phải do mọi người đều quen nhau làm anh không thích ứng được không? Đừng lo lắng, bạn em đều rất tốt."
"Em đáng yêu như vậy, hiền lành như vậy lại còn tỏa sáng như thế, em xứng đáng được cả thế giới yêu thích!"
Dư Niệm nhìn những tin nhắn lộn xộn trong khung chat: "Không có không có, không có khoa trương như mọi người nói đâu."
"Hít một hơi, có vẻ không ổn lắm."
Không khí hiện trường vui vẻ hòa thuận, chỉ có phù rể Thời An có chút căng thẳng.
Lương Tụng Thịnh: "Niệm Niệm."
"Chẳng lẽ em không phải là người, là AI?"
Thời An gãi loạn mái tóc: "Anh thật sự lo quá đi, họ giấu giày sâu như vậy, còn chuẩn bị nhiều câu hỏi như thế, đây là muốn làm khó bác sĩ Lương đến chết luôn à!"
phục do Dương Chi Kỳ phụ trách. Một bộ khi đón dâu, một bộ khi làm l�
Tuy rằng cậu không thiếu người cùng thả diều, đá bóng, cũng không thiếu món cánh gà sốt chua ngọt để ăn, nhưng tất cả mọi người đều có ba mẹ mà cậu thì lại không.
Dư Niệm nói: "Còn nữa, chuyện chồng em sắp xếp cho anh viết bệnh án, đợi đến tối em sẽ về thương lượng với anh ấy, bảo anh ấy nương tay một chút."
"??????"
Quá đẹp, thích quá đi.
"Đúng vậy! Ai nói cũng không được!"
, nghe nói còn có một bộ nữa để mặc khi về đến nhà.
"Cứu với"
"Không phải! Cưng giỏi lắm, cưng giỏi vô cùng luôn!"
"Yên tâm, không có xem." Lương Tụng Thịnh đi về phía phòng ngủ.
"Ừm, ông sợ nói cho em sớm quá, em sẽ không nhịn được mà mở ra trước. Ông nói, nếu chúng ta thật sự kết hôn thì chắc chắn em sẽ đến phòng của ông vào đêm trước đám cưới."
Cậu vốn định ngừng phát sóng vài ngày, dồn hết tâm trí vào việc học, nhưng vẫn không thể rời xa mọi người. Được Lương Tụng Thịnh ủng hộ, Dư Niệm đã tranh thủ thời gian, phát sóng thêm ba buổi nữa.
"Giống như người ta vẫn thường nói, càng không có được thì càng muốn có. Từ nhỏ đến lớn, em rất ghét bị nhắc đến việc không có ba mẹ, cũng để ý đến từ cô nhi."
Đội đưa dâu đã nhận được "lợi ích" lại còn tha thiết muốn có thêm "lợi ích" nữa, hưng phấn đến không biết trời trăng gì nữa, sớm đã quên mất những "lời lẽ hùng hồn" trước đó, không hề do dự nửa giây, đồng lòng mở cửa ra.
"Niệm Niệm:
Dư Niệm có chút hối hận về những lời thề thốt vừa rồi.
"À đúng rồi! Bác sĩ Tiểu Thời." Dư Niệm nhảy cẫng lên: "Anh ấy chưa kết hôn, anh ấy có thể làm phù rể!"
Một bộ vest phong cách cổ điển, tông màu đỏ, trên áo có thêu hoa văn chìm, cắt may tinh tế, ôm sát cơ thể, vừa trang trọng lại vừa vui vẻ.
"Đem quần áo của em đến phòng anh."
"Khi em nghi ngờ bản thân, là mọi người đã cho em động viên, cho em tình yêu, thì ra em không hề kém cỏi chút nào."
đều được đơn giản hóa.
"Cảm giác chua xót của người thất tình."
"Mức độ lừa dối là như thế nào?"
"Niệm Niệm phải thật tốt nha!"
Đợi đến khi nhìn thấy quần áo, Dư Niệm mới biết mình đã lo xa rồi, những dịp trang trọng như vậy chị Chi Chi còn hiểu rõ hơn ai hết.
"Cũng đừng tự ti nữa!"
Dư Niệm dụi dụi mắt, mềm nhũn: "Ghét quá, lại bị anh đoán trúng rồi."
"Tôi thật sự không chịu nổi cú sốc này."
Không cần phải nhớ nhung chúng ta nữa, cũng không cần vì chúng ta mà rơi nước mắt, cháu phải sống thật tốt cuộc sống riêng của mình, cùng với người mình yêu chung sống cả đời.
"Phải chắn cửa cho cẩn thận, hôm nay nếu anh ta không làm cho mọi người hài lòng thì nhất định không được mở cửa!"
Sau khi kết hôn rồi không được như vậy nữa đâu, hai cháu phải tin tưởng lẫn nhau, giúp đỡ nhau, có gì thì đều phải nói với người ấy. Những ấm ức trong lòng đều phải nói cho cậu ấy nghe.
Dần dần, từ một cậu bé nhỏ xíu cao đến nửa người ông nội, cậu đã trưởng thành thành một chàng trai cao ngang vai ông. Ông nhìn cậu lớn lên, còn cậu thì lại đang buồn rầu vì ông già đi.
"Em yêu nhảy, cũng yêu mọi người."
Cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia: "Niệm Niệm của chúng ta không những không ngủ còn lén lút khóc nhè."
"Không phải chuyện lớn đâu, ôm em này."
Lương Tụng Thịnh: "Sau khi kết hôn vẫn ngủ riêng sao?"
Dư Niệm bị anh kéo đi: "Đi đâu vậy?"
"Không cho phép tự mình nghi ngờ nữa đâu đấy."
Dư Niệm ngồi bên giường, tai nóng ran, tim đập nhanh.
Khi cậu nghe các bạn phàn nàn về việc bị ba mẹ phê bình, ý nghĩ của cậu luôn khác biệt, cậu cũng rất muốn bị ba mẹ phê bình trách mắng một lần, mắng thế nào cũng được.
Thời An nghiêm túc: "Có, rất có luôn."
Dư Niệm phì cười: "Có khoa trương như vậy không?"
Người đàn ông nhìn thấy hốc mắt ướt át của cậu, ôm cậu vào lòng: "Sao vậy?"
"Sao em cũng có thế này?" Dư Niệm nhận lấy, cảm giác như nó sắp nứt ra.
Không có cùng trải nghiệm, cũng không thể chen vào câu chuyện.
"Sính l�
"Bảo bối của tôi sắp bị bắt đi rồi sao?"
dàng mở ra!"
Lương Tụng Thịnh: "Em vui không?"
"Niệm Niệm phải hạnh phúc mãi mãi."
"Như vậy mới đúng. Ngoan, mau đi ngủ thôi." Lương Tụng Thịnh nói: "Đợi anh, trời sáng anh sẽ đến đón em."
Chúng ta vĩnh vi�
"Có, cậu ấy sẽ đến."
Về cách bài trí trong hội trường, Dư Niệm đã nói ra ý tưởng của mình. Công ty tổ chức tiệc cưới đã đưa ra ba phương án và cũng đã nhanh chóng được quyết định. Hiện tại chỉ còn vị trí phù rể là còn trống.
Dư Niệm gật đầu: "Em vui nhất luôn."
"Ngăn kéo tủ đầu giường của ông nội, em thử kéo ra xem."
"Anh là bất đắc dĩ thôi." Thời An ỉu xìu: "Thôi được, anh nói thật vậy. Nửa tháng trước anh đã phạm một sai lầm nhỏ, bị bác sĩ Chung đuổi sang khoa thần kinh rồi, anh ấy bảo anh phải đi theo bác sĩ Lương học hỏi cho tốt."
Dư Niệm cảm thấy lạnh cả người: "Tại sao?"
"Cánh cửa này không thể d�
Dư Niệm đến phòng của ông nội, ngồi bên giường lật xem album ảnh.
Lương Tụng Thịnh hầu như không đưa ra ý kiến gì, chỉ yêu cầu hủy bỏ phần mời rượu để tránh lặp lại cảnh tượng như ở tiệc đính hôn, để Dư Niệm phải đi cùng anh mời rượu hết bàn này đến bàn khác.
"Ngủ ngon, Niệm Niệm của anh."
"Đừng nói với tôi là em là con gái đấy."
n yêu cháu, luôn đồng hành cùng cháu.
Đêm trước đám cưới, Dư Niệm tạm thời trở về nhà cũ của nhà họ Dư, ngày mai Lương Tụng Thịnh sẽ tự mình đến đón.
"Còn có người em yêu và người yêu em."
"Thôi đi, cứ giữ bí mật thì hay hơn."
Vài phút sau.
"Moah moah bảo bối~"
"Niệm Niệm, cưng sẽ không phải cưng..."
"Vẫn là chúc cưng hạnh phúc."
"Ngủ ngon, chồng của em."
cũng ngày càng đến gần, nhưng trong lòng Dư Niệm vẫn luôn có một khúc mắc.
"Thu dọn cái gì?"
"Niệm Niệm đến rồi~"
Dương Chi Kỳ ngắt lời hai người: "Các thân nhân ơi, chú rể đến rồi, mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi!"
Về nghi thức và địa điểm, hai người quyết định nghe theo ý kiến của anh trai và chị dâu, tổ chức tại khu nghỉ dưỡng do gia đình đầu tư, quy trình và nghi l�
"Không sao ạ, em siêu vui." Dư Niệm dụi vào lòng anh: "Nhưng anh có lén xem không?"
Dư Niệm không kìm được nước mắt: "Tại sao mọi người đều hiểu em như vậy, còn hơn cả chính bản thân em nữa."
Cô kéo theo vali, dẫn theo một đám người ồn ào xông vào phòng.
Thời An chắp tay, cúi đầu thật sâu: "Em trai Niệm Niệm, em chính là Phật sống tại thế, là cha mẹ tái sinh của anh đó!"
"Em không hề nhỏ, em đã tốt nghiệp đại học rồi."
"Hả? Sao lại..."
Không tàn nhẫn bằng người ta, không chu đáo bằng người ta.
Ba ngày trước đám cưới, cậu đăng nhập vào phòng phát sóng trực tiếp.
Nhét hết giấy chứng nhận lại bắt đầu nhét thư tỏ tình, giấy cam kết, tuyên ngôn chung thủy, vân vân. Toàn bộ đều là do chính tay Lương Tụng Thịnh viết, góc dưới bên phải có chữ ký còn có dấu tay.
"Niệm Bảo buổi tối tốt lành!"
"HU hu tôi không còn cơ hội rồi."
"??????"
"Yêu anh yêu anh, yêu anh đến chết mất!"
Đội đón dâu vừa đến cửa không nói một lời đã nhét vào khe cửa mấy chục phong bao lì xì, mỗi bao có mười tờ tiền đỏ mới tinh.
"Tuần trước bác sĩ Lương bảo anh tổng hợp bệnh án, anh vẫn chưa động đến một chữ nào, mà bây giờ thì lại vừa đám cưới vừa làm phù rể, nếu chẳng may chắn cửa mà để anh ấy không vui, đợi sau khi mọi người kết hôn xong trở về, cái mạng nhỏ này của anh chắc cũng không còn." Thời An ôm trán: "Ba mẹ anh chỉ có mỗi mình anh là con trai thôi, qua đêm nay, anh sợ là không nhìn thấy mặt trời ngày mai nữa!"
Sau khi thay quần áo xong, chuyên gia trang điểm trang điểm đơn giản, bạn bè thân thích cũng đến đông đủ.
Còn đội đưa dâu bên trong ai cũng cầm từ hai phong bao lì xì trở lên, cười đến không khép miệng lại được, mắt đều sáng cả lên.
"Cảm ơn mọi người, Mina cũng phải mãi mãi hạnh phúc nha."
Sau khi tạm biệt các fan, Dư Niệm mở cửa ra, Lương Tụng Thịnh đang đợi cậu ở phòng khách.
"Tại sao phải kết hôn huhuhu."
phục cưới Dư Niệm vẫn chưa được nhìn thấy, cô chị nhà thiết kế của cậu cứ một mực muốn tạo bất ngờ, nói gì cũng không cho xem trước.
Lương Tụng Thịnh: "Tổng kết lại xem."
Cuối cùng, chúc hai đứa cháu của ông tân hôn vui vẻ, hạnh phúc viên mãn."
Tình hình thực tế tại hiện trường là, hơn chục người trẻ tuổi bên trong thật sự không thể "chơi" lại được những "bác sĩ già" từng trải của các khoa bên ngoài.
Dư Niệm đặt điện thoại xuống, nhích vào lòng Lương Tụng Thịnh: "Hôm đám cưới của chúng ta, bác sĩ Từ có thời gian không?"
"Lì xì dày như vậy, chúng tôi cầm cũng nặng tay."
"Anh định mời Chung Nghiêm làm phù rể, cho nên, bên em đừng đừng..."
"Có mọi người thật tốt."
"Anh ấy chỉ dịu dàng với em thôi, ở bệnh viện thì chính là ác quỷ. Anh có một bạn học, đi theo bác sĩ Lương chưa được hai tháng đã bị anh ấy dọa cho bệnh đầy mình, đã chạy về bệnh viện huyện thực tập rồi." Trán Thời An lấm tấm mồ hôi: "Nhà anh không có người thân nào ở bệnh viện huyện cả, nếu như anh bị dọa cho chạy mất thì coi như thất nghiệp luôn rồi!"
." Nói xong, Lương Tụng Thịnh lấy ra một phong bao lì xì từ trong ngực: "Còn có cái này nữa."
Đội đưa dâu ở trong phòng nhìn những "câu hỏi khó" mà họ đã chuẩn bị, lại nhìn vào giấy cam kết có dấu tay của Lương Tụng Thịnh.
Dư Niệm lòng tràn đầy cảm xúc: "Chuyện thứ hai muốn nói, là thông báo với mọi người, em sắp kết hôn rồi, với người mà em thích vô cùng, thích vô cùng."
"Sờ thử bên dưới ngăn kéo xem."
"Nghe mà em vừa vui vừa buồn."
"Niệm Niệm, xin anh hãy tin tưởng, trên thế giới này người yêu anh còn nhiều hơn những gì anh tưởng tượng."
Lương Tụng Thịnh đến trước mặt cậu: "Niệm Niệm, để em đợi lâu rồi."
"Các em trai em gái đang là học sinh khác cũng phải cố gắng lên nha, nỗ lực đọc sách học hành, Niệm Niệm luôn ở đây nha!"
L�
"Em không phải nói ngại, không cho anh xem sao?"
Anh tuấn, phong độ.
Để ông đoán xem, giờ phút này bảo bối Niệm Niệm của ông có phải là đang ngồi trên giường của ông lén lau nước mắt không? Tuy rằng đã hứa với ông là sẽ không khóc nhưng mấy ngày này chắc là đã rơi không ít nước mắt rồi nhỉ.
"Tôi hình như chưa tỉnh ngủ."
Dư Niệm ôm phong thư, ngón áp út đeo nhẫn, trong lòng bàn tay cũng nắm một chiếc nhẫn, rất nhanh chìm vào giấc ngủ.
Dư Niệm thấy anh phản ứng không đúng: "Sao vậy ạ?"
"Tui hoảng quá, hình như đã biết gì đó rồi."
Xuyên qua tiếng ồn ào náo động, Dư Niệm nghe thấy giọng của Lương Tụng Thịnh: "Niệm Niệm, mở cửa đi, anh rất nhớ em."
"Là do lòng tự trọng của em quá lớn, nên mới nói dối mọi người nhiều như vậy, xin lỗi mọi người."
Bỗng nhiên điện thoại vang lên.
"Thì là rất ngại."
Đội phù rể đến đón dâu không hề keo kiệt, quả thật đưa cho mỗi người một phong bao lì xì lớn, dày cộm, khe cửa hẹp như vậy đúng là không nhét vào được.
Chị Chi Chi mãi đỉnh!
"Chẳng lẽ là muốn lộ mặt rồi?"
"Đúng vậy, em hiểu được suy nghĩ của anh mà."
Dư Niệm có chút tâm tư riêng: "Thì là, em hơi muốn mời anh Thanh Đường làm phù rể bên em, vậy thì có thể để bác sĩ Từ làm phù rể bên anh không?"
"Hôn sự là do hai nhà đã định từ trước." Dư Niệm có chút tự hào: "Nhưng chồng là do em tự chọn, đã chọn được người giỏi nhất rồi!"
Niệm Niệm, ông nội mãn nguyện rồi, ba mẹ cháu cũng sẽ vui lòng thôi.
Phong bao lì xì lại được nhét vào một đợt, Chung Nghiêm ở ngoài cửa hô: "Các bạn ở trong ơi, khe cửa này hẹp quá, chúng tôi còn chuẩn bị cho mỗi người một phong bao lì xì lớn, không nhét vào được!"
"Lừa đi, em không muốn biết đâu!"
Tiểu Thịnh là một đứa trẻ tốt, thật thà vững vàng lại biết thương người. Ông biết trong lòng nó vẫn luôn có cháu nên mới yên tâm gửi gắm cháu cho nó. Nếu không tìm được người thật lòng đối đãi với cháu thì ông nội làm sao nỡ rời đi.
Thời An: "Không có, không phải do bạn em có vấn đề, là do anh thôi."
Dư Niệm lau sạch nước mắt trên thư: "Nhớ rồi."
"Em đọc đi, anh nghe."
Dư Niệm: "Ừm? Em nghe đây."
Dư Niệm ngây người: "Làm gì vậy?"
Nếu đã thấy bức thư này, vậy thì chứng tỏ chuyện hỉ sự sắp đến rồi, ông nội xin chúc mừng hai cháu trước.
"Ừm, sợ ông còn chưa biết chúng ta sắp kết hôn." Dư Niệm rúc vào trong giường: "Nếu ông có thể tham dự đám cưới thì tốt biết mấy, ông chắc chắn sẽ rất vui, vui đến mức không ngủ được, có khi còn lôi em đi hát karaoke ấy chứ."
Đến cả cửa cũng không thèm chặn nữa, lại còn giúp anh tìm giày, bây giờ thì lại quay lưng lại, hoàn toàn không làm phiền hai người.
Anh ít khi cười, nhưng khi cười lại khiến người ta mê mẩn không rời mắt được.
Hơn chục người chặn cửa ầm ĩ, hai người phía sau thì trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
"Em muốn nói với mọi người, thật ra em không có ba, cũng không có mẹ, họ đã mất khi em còn rất nhỏ."
Miệng thì nói không có gì tiếc nuối, nhưng sao có thể không có được chứ. Nếu có thể cậu thật sự hy vọng ông nội có thể tham dự đám cưới, chứng kiến hạnh phúc của hai người.
Lương Tụng Thịnh: "Được rồi, mở thư ra trước đi."
"Để tôi xuống mạng rồi lên lại."
"Mina-san, buổi tối tốt lành!"
Lương Tụng Thịnh: "Thu dọn đồ đạc."
Lương Tụng Thịnh: "Họ đã kết hôn rồi."
"Cảm ơn, Niệm Niệm cũng rất thích mọi người!"
"Niệm Niệm, em gái tôi ngày mai thi vào cấp ba rồi, muốn xin chút lời chúc phúc."
Lương Tụng Thịnh: "Niệm Niệm, nếu em không có ai đặc biệt muốn chọn, có thể làm một việc thuận nước đẩy thuyền không?"
"Yên tâm đi anh Thời, em giúp anh nha! Đến lúc đó anh mở cửa cho anh ấy, ai mà ngăn cản, em sẽ chịu trách nhiệm giúp anh."
Dư Niệm bật loa ngoài, đặt điện thoại bên giường.
"Người khác có thì Niệm Niệm của anh cũng phải có." Lương Tụng Thịnh ghé vào tai cậu: "Của em là nhiều nhất."
Dư Niệm nhận phong bao lì xì, nhào vào lòng anh: "Mọi người giỏi quá, đã dỗ cho họ vui vẻ như vậy."
"…Có cần phải lố như vậy không!"
Cậu vội vàng lau mồ hôi và nước mắt bắt máy.
Sau đó, đội phù rể do Chung Nghiêm làm đại diện bắt đầu nói những lời hay ý đẹp, mỗi khi nói một câu lại nhét thêm một thứ gì đó vào khe cửa, ngoài phong bao lì xì ra còn có sổ tiết kiệm và giấy chứng nhận bất động sản mang tên Dư Niệm.
"Em sẽ tiếp tục nhảy mãi."
"Huhu vậy anh ấy là người như thế nào vậy?"
Đợi tiếng nức nở của Dư Niệm giảm bớt, Lương Tụng Thịnh mới lên tiếng: "Nhớ lời ông dặn chưa?"
"Niệm của em thật sự là chiều fan hết mực."
Bên dưới ngăn kéo, dán một chiếc phong thư được bọc trong giấy bóng kính trong suốt, là chữ viết của ông nội.
"Hì hì đến đúng giờ!"
"Tuy rằng em đã nói rất nhiều lần nhưng vẫn muốn nói, cảm ơn Mina đã đồng hành cùng em suốt thời gian qua, cảm ơn mọi người đã cho em sự tự tin và niềm vui."
"Yên tâm đi, sẽ không bao giờ nữa đâu ạ, tuy rằng ba mẹ và ông nội không còn, nhưng họ chưa từng rời xa em, em vĩnh vi�
"Em trai Ưu Ưu cố lên nha! Niệm-chan sẽ luôn nhớ đến em, đợi em trở về nha!"
Lương Tụng Thịnh giúp cậu đi giày vào, hôn lên giữa lông mày cậu: "Niệm Niệm, đi theo anh nhé? Về nhà của chúng ta."
"Em đã từng có một khoảng thời gian rất thất bại, luôn cảm thấy mình khác với người khác. Khi người khác bàn luận về việc cùng ba thả diều, đá bóng, hay kể về việc mẹ làm cánh gà sốt chua ngọt cho, em luôn cảm thấy mình là một tên hề."
"Không! Em muốn biết!!"
"Chúng em đều yêu anh, mãi mãi ủng hộ anh."
Dư Niệm mở lớp giấy bóng kính: "Muốn cùng anh xem."
Ánh nắng ban mai và dì Hiền không thể đánh thức cậu, nhưng giọng nói oanh vàng của chị Chi Chi thì vô địch.
"Em vẫn còn là một đứa trẻ mà!"
"Ô ô ôm ôm Niệm Bảo của em!"
Mặt Dư Niệm đỏ bừng: "Khô, không cần."
"Chúc em thi đậu, giỏi quá!"
Dư Niệm không hề giấu giếm: "Ừm, ba cũng chính là chồng của em, anh ấy vô cùng giỏi, là người em thích nhất."
Mãi sau này cậu mới nhận ra ông nội đã lớn tuổi rồi, eo không chịu nổi nữa, nên mới làm ầm lên là không cho ông bế nữa. Giống như một người lớn nhỏ đỡ lấy tay ông nội, làm người hướng dẫn và cây gậy của ông.
Lương Tụng Thịnh ghé sát tai cậu: "Hay là anh chuyển đến phòng em?"
"Không có không có, Niệm Niệm em giỏi như vậy, em không hề đâu nè!!!"
"Niệm-chan, em đã chính thức trở thành học sinh lớp 10 khổ sở rồi, hết kỳ nghỉ là sẽ ngắt mạng hoàn toàn, hẹn gặp lại sau khi thi đại học xong, quỳ xin đừng quên em."
Bây giờ chỉ có hai người bọn họ, cảm giác thế nào cũng không thể đấu lại mười mấy người "nhà ngoại" này.
Một bức thư cộng với một cuộc gọi chúc ngủ ngon tương đương với một bài hát ru.
"Không phải lộ mặt đâu ạ, là muốn xin lỗi Mina, em có một chuyện đã lừa dối mọi người."
Dư Niệm giật mình: "Xin lỗi xin lỗi, Mina đừng lo lắng, em không sao từ lâu rồi, bây giờ cũng không buồn nữa, em vừa nãy nói nhiều như vậy,"
Dư Niệm hít hít mũi: "Sau này vì một vài lý do, em bắt đầu nghi ngờ bản thân, có phải em thật sự kém cỏi, nên ba mẹ mới rời bỏ em, còn khiến các bạn học đều xa lánh em."
"Không lâu, thời gian vừa đúng." Dư Niệm ôm lấy giấy chứng nhận bất động sản và sổ tiết kiệm: "Nhưng mà cái này là làm gì vậy?"
Trước ba tuổi là bố mẹ và ông nội thay phiên nhau bế cậu, sau ba tuổi chỉ còn ông nội bế cậu, bế cậu đến năm bảy tuổi.
Dư Niệm vốn định mời Tổ Vân Trác, nhưng cậu ấy đang ở nước ngoài, bài vở rất bận. Đừng nói là làm phù rể, ngay cả đám cưới của cậu cũng không thể tham gia được.
Dư Niệm sờ vào bức ảnh, chạm vào mặt của ông nội, không tự giác được mà hốc mắt đã đỏ lên.
Dư Niệm tự hào: "Chồng em giỏi lắm, anh cứ học theo anh ấy cho tốt đi."
"Con gái em cũng chấp nhận!"
Ban ngày Dư Niệm đã ngủ rất nhiều, lại có chút căng thẳng, gần đến nửa đêm cậu vẫn không hề buồn ngủ.
"Tôi là ai, tôi đang ở đâu?"
Anh vốn không thích mặc những gam màu nóng nhưng hôm nay lại rạng rỡ đến lạ thường.
Đêm khuya tĩnh lặng, giọng của Lương Tụng Thịnh chậm rãi mà dịu dàng: "Nhớ ông nội à?"
Những người được mời đến nhà, ngoài bạn bè của Dư Niệm còn có những người bạn "2D" chơi rất thân, hơn chục người vây quanh cậu, trước tiên là điên cuồng chụp ảnh, sau đó lại lần lượt chụp ảnh chung với cậu.
Bình luận