Chương 22: Tinh linh ban điều ước
n theo phản xạ có điều kiện mà run rẩy, nhắm mắt lại: "Ừm... Tại sao lại vậy?"
"Em đã làm phẫu thuật cấy ốc tai điện tử vào trong tai," Cố Tu Nghĩa thu tay lại: "Lúc phát sốt nhiệt độ tăng cao kích thích đến dây thần kinh, bây giờ đã không sao rồi."
n thấy an tâm hơn.
Cố Tu Nghĩa xuất hiện ở trước mắt, mũi cao môi mỏng, gương mặt bình tĩnh trước sau như một, chỉ là ngón tay xoa vành tai cậu lại rất dịu dàng, giúp cậu đeo tai nghe lên.
Lúc âm thanh tràn ngập trong lỗ tai, Kỷ Nguy�
n sợ hãi, giãy giụa muốn ngồi dậy, bỗng có một đôi tay nắm lấy bả vai đè cậu lại.
Đôi tay kia có độ ấm rất quen thuộc, dù cách một lớp vải cũng khiến Kỷ Nguy�
nghe: "Nghe được chưa?"
Việc nghe được âm thanh giống như được sống lại vậy, chóp mũi Kỷ Nguy�
Editor: hoameei
Lần nữa tỉnh lại, trước mắt vẫn là trần nhà trắng tinh, nhưng không phải là trong phòng y tế của trường, không có đèn bật, không bị chói mắt.
Kỷ Nguy�
n cay cay, thử "Ừ" một tiếng.
Cậu cũng có thể nghe được âm thanh của chính mình!
Khéo miệng Kỷ Nguy�
n sửng sốt một chút, chẳng màng đầu óc choáng váng mà cố ý gõ lên thành giường dể tạo ra tiếng động
Hình như vẫn không nghe thấy được.
Trong lòng Kỷ Nguy�
n lẳng lặng nhìn hắn trong chốc lát, không có lựa chọn lảng tránh: "Đương nhiên rồi."
Sợ hãi lúc đó không thể nói rõ được, nhưng cũng không cách nào quen với nó.
"Không cần sợ." Cố Tu Nghĩa cúi người, ngón tay nhẹ nhàng đặt trên phần xương nhô lên sau tai: "Lúc đó chỗ này đau à?"
Hắn sờ rất chuẩn, nhiệt độ trên đầu ngón tay lan sau tai, thậm chí giống như đánh thức cảm giác co rút đau đớn hôm qua, Kỷ Nguy�
n theo bản năng hít sâu một hơi, sau đó cậu nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
"Suỵt, không sao." Bàn tay Cố Tu Nghĩa che bên tai cậu, giọng nói rõ ràng d�
n xoa chóp mũi, hít sâu một hơi đè lại cảm xúc, nhưng lời nói vẫn đầy ủy khuất: "Lúc ở phòng y tế tôi không nghe thấy gì cả..."
Cậu tới thế giới này lâu như vậy, dù không có tai nghe thì vẫn có thể mơ hồ nghe được chút âm thanh, ít nhất còn có thể nhận biết được âm điệu giọng nói của mình.
Nhưng ngày đó lúc cậu nói chuyện, dây thanh quản rung rung, rõ ràng cậu đã cố gắng lớn tiếng nhưng lại hoàn toàn không nghe được chút âm thanh nào, trong tai đều là âm thanh ù ù đinh tai nhức óc.
"Dọa em rồi sao? Lúc đó ấy." Cố Tu Nghĩa nhẹ giọng hỏi.
Kỷ Nguy�
n thoáng méo xệch, làm sao bây giờ, xúc động quá.... cảm thấy muốn khóc.
Nhưng cậu không muốn lại mất mặt trước Cố Tu Nghĩa nữa.
Cố Tu Nghĩa nhìn khuôn mặt mếu máo muốn khóc lại phải kìm lại, không khỏi bật cười, ngồi xuống bên mép giường: "Thả lỏng chút, không được khóc nhè."
Kỷ Nguy�
Bình luận