Chương 92: Chương 92
Charlie không những không cảm thấy lo lắng, mà còn hơi phấn khích.
Ở bảo tàng sáp trong thị trấn, trước khi rời đi, Sydel không quên bảo Belch tìm thêm một sợi dây curoa nữa ở nhà anh em Vincent.
Charlie sửa xe xong, anh ta nhét thi /thể nữ vào cốp xe, lái xe qua đoạn đường ngập lụt đầy đất đá.
Lúc nghe thấy tiếng ngăn cản của công nhân sửa đường, anh ta chẳng những không dừng lại mà còn hung hãn đạp chân ga lao qua đường.
Đến tận khi lái vào thành phố đèn điện rực rỡ, anh ta mới tìm một nơi không có camera, dừng xe.
Vợ chồng hai người nhanh chóng khiêng thi /thể nữ trong bao nhựa lên ghế phụ, mặc áo cưới cho cô ta rồi nhuộm tóc.
Charlie xé lớp màng nhựa, nhìn thấy làn da tái nhợt của thi /thể. Anh ta nhớ đến khi ở khách sạn, hai con nhặng bò ra từ lỗ mũi thi /thể thì cảm thấy buồn nôn, đến động tác nhuộm tóc cũng tự động nhanh hơn.
Anh ta ly vọng lúc xử lý thi /thể nữ này, không có thứ kinh khủng nào bay ra.
Sau khi để vợ trốn trong thành phố như kế hoạch ban đầu, Charlie hài lòng gật đầu, tâm tình hào hứng đưa thi /thể nữ đã được ăn mặc trang điểm xong về nhà cũ.
Hôm nay, truyền thống phong kiến lạc hậu trong gia tộc sẽ do chính tay anh ta phá vỡ!
Sau này, trong gia đình sẽ không còn ai phải hy sinh vì trò chơi hoang đường ấy nữa.
Nghĩ đến kế hoạch của mình, Charlie sâu sắc cảm thấy bản thân đang gánh vác một trọng trách lớn, tuy anh ta cũng chẳng phải người tốt, nhưng giờ đây, trong thâm tâm anh ta vẫn dâng trào cảm giác sứ mệnh cao cả, như thể bản thân đang làm một việc tốt ích nước lợi nhà.
....
Mọi việc tiến hành vô cùng thuận lợi.
Hình như ông trời cũng giúp anh ta.
Charlie nhìn thi /thể nữ nằm trên bệ sắt lạnh lẽo với khuôn mặt m/áu thịt lẫn lộn, lúc giơ dao lên, trong lòng anh ta tràn đầy vui sướng.
Nhìn đi, anh ta sẽ kết thúc tất cả những phong tục lạc hậu này.
Charlie quyết định đợi nghi lễ hiến tế xong xuôi, mới đích thân nói với người nhà rằng đây chỉ là một thi /thể vô danh nhặt được bên đường, Penelope thật vẫn còn sống.
Anh ta cầm chặt rao, hít sâu, kìm nén sự hồi hộp, chặt mạnh xuống.
“Cạch” Con dao chém vào cổ họng thi /thể nữ.
“Tách” Tất cả đèn ở phòng khách đột nhiên vỡ tan.
Mùi m/áu từ từ lan tỏa, vô cùng tươi. M/áu tươi phun ra từ miệng vết thương, bắn thẳng lên mặt Charlie, anh ta run tay, con dao “lách cách” rơi xuống sàn.
Charlie nhếch nhác lùi ra sau hai bước, sờ lên vết m/áu trên mặt, chợt nhớ ra một việc.
Chỉ có người sống mới có lượng m/áu lớn như vậy, nhưng rõ ràng thi /thể nữ này đã chếc từ lâu rồi mà...
Anh ta hoảng sợ mấp máy môi, nghe thấy tiếng hét chói tai và tiếng phàn nàn của những người trong tộc.
“Chếc tiệt, ai là người phụ trách kiểm tra đường điện hôm nay vậy? Quản gia đâu, gọi điện báo anh ta bị sa thải cho tôi.”
“Chúa ơi, sao trong lễ hiến tế lại xảy ra việc đen đủi thế này... nhanh đi lấy nến đi, nghi lễ vẫn chưa kết thúc mà.”
Trong tiếng kêu hỗn loạn của đám đông thì Charlie, người đứng gần thi /thể nữ nhất, đột nhiên nghe thấy tiếng động rất nhỏ nhưng lại khiến người ta dựng tóc gáy.
“Cạch...Cạch”
Charlie nuốt nước bọt, phút chốc cảm thấy đầu đau buốt.
Từ chiếc giường sắt dùng để hiến tế truyền đến tiếng vang rất nhỏ, trong bóng tối không thể nhìn thấy gì, lại thêm mấy phần rùng rợn.
Hai chân Charlie hơi run, anh ta nghiến răng, hét lên: “Tất cả im lặng!”
Vừa hét vừa hoảng loạn lôi điện thoại ra, bật đèn lên.
Trong phòng có nguồn sáng, ngay sau đó, tất cả người trong phòng khách đều bàng hoàng tại chỗ.
Họ vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Chúa ơi...”
Có người vô thức lẩm bẩm một câu.
Trong phòng khách đầy mùi m/áu tươi, thi /thể nữ nằm trên giường sắt đó....
Trên thân thể trắng toát của cô ta, từ cằm trở xuống đến tận lồng ngực... như bị một lưỡi dao vô hình r/ạch toang, làn da tái nhợt bong xuống tựa da rắn, lộ ra m/áu thịt đỏ au bên trong.
M/áu nhỏ tí tách từ giường sắt xuống sàn nhà.
Hiện trường khiến người ta kinh hoàng, trong thoáng chốc, không ai dám tiến tới.
Từ làn da trước ngực nữ thi /thể như thể bị r/ạch mềm mại mở ra. Nhìn thoáng qua, trên lớp da người đỏ sẫm ấy có vô số hoa văn tôn giáo giống hình ngôi sao ba cánh màu đen.
Chẳng lẽ đã có người r/ạch lớp da thi /thể rồi vẽ mấy hoa văn này từ trước.
“Đây, đây là...” Có người run rẩy lên tiếng.
Mấy người trong phòng quay qua nhìn nhau.
Sao trong quen mắt thế nhỉ?
Nhưng khi họ chưa kịp nghĩ kỹ thì biến cố đột nhiên xảy ra.
“Ặc...ặc cứu...”
Charlie co giật, nhăn mặt ôm cổ mình, đánh rơi điện thoại xuống đất. Anh ta đau đớn đưa tay ra cầu cứu, nhưng không thể nói được một câu hoàn chỉnh.
"Phụt xì."
Giống như âm thanh của một quả bóng bay bị nổ, m/áu tươi phun ‘xì xì’ từ những ngón tay che cổ của anh ta.
"A a..."
Âm thanh của người đàn ông khàn khàn, anh ta quỳ xuống đất, chiếc áo sơ mi trắng cũng nhuộm đẫm m/áu.
"Xì xì"
Âm thanh đó vẫn tiếp tục, lần này giống như tiếng vải bị xé.
Bằng mắt thường có thể thấy quần áo của anh ta ướt đẫm m/áu, như thể có một bàn tay vô hình đang vặn làn da của anh ta, xé lớp da người của người đàn ông đang sống sờ sờ xuống khỏi thân thể của anh ta.
Một lớp da mỏng bong ra khỏi cơ thể.
"Ư aaaaaaa xì xì-"
Bởi vì cổ họng bị thủng một lỗ, Charlie thậm chí không thể gào ra tiếng, mà chỉ có thể phát ra âm gió trong đau đớn.
Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt anh ta.
Anh ta giống như một con sâu đỏ tươi lăn lộn trong chất lỏng đầy mùi rỉ sét khắp sàn nhà.
Sau hơn mười giây vặn vẹo và giãy giụa, Charlie hết m/áu, cuối cùng anh ta chếc trong sự đau đớn cùng cực.
Sau khi Charlie chếc, thi /thể người phụ nữ trên giường sắt đột nhiên chuyển động.
Lớp da của Charlie bị r/ạch ra, mà lớp da trên cơ thể trắng trẻo của cô ta dường như được một bàn tay vô hình từ từ khâu lại. Đến khi Charlie chếc, trên cơ thể người phụ nữ đã không còn vết sẹo nào nữa.
Những người khác đều vô cùng kinh hãi, họ hoảng loạn đứng đó, không dám cử động.
Chỉ vài giây sau, có người đột nhiên sợ hãi hét lên: "Thi /thể nữ đó không phải là Penelope! Charlie đã đổi người! Lễ hiến tế của chúng ta..."
"Thất bại rồi."
Đám người phản ứng lại phát ra những tiếng gào thét kinh hãi và tuyệt vọng.
"Sao có thể..."
“Thằng cháu bất hiếu chếc tiệt này!!”
"Ngài Le bel kính mến, xin hãy thương xót và tha thứ cho sự thiếu tôn trọng của chúng tôi..."
"Mau đi tìm Penelope! Dùng điện thoại của Charlie gọi cho cô ta..."
“Nhưng,” Một bà lão nói với đôi môi run rẩy, “lễ hiến tế đã được tiến hành rồi.”
"Rốt cuộc Charlie đã hiến tế thứ gì cho ngài Le bel?"
Nói chính xác thì Charlie đã mang thứ gì về nhà?
Một nhóm người nhìn vào chiếc giường hiến tế, xác chếc của người phụ nữ nằm trong vũng m/áu tươi, nhưng cơ thể trắng như tuyết của cô ta vẫn nguyên vẹn, đến khuôn mặt bị biến dạng cũng mọc da non, trở lại vẻ xinh đẹp ban đầu.
"Tôi, tôi nhớ ra rồi-"
Có người đột nhiên hoảng sợ hét lên: "Tôi nhớ ra hoa văn trên cơ thể cô ta rồi...”
Những hoa văn tôn giáo ấy rõ ràng là...
Tuy nhiên, người này không có cơ hội để nói tiếp.
"Bùm."
Anh ta nổ tung thành một quả cầu m/áu.
【Hiến tế xx】
Gia đình Walter đã phá bỏ thỏa thuận với ngài Lebel. 】
Tất cả mọi người đều phải chịu sự trừng phạt của ngài Lebel.
Đột nhiên lò sưởi tự động nổi lửa, ngọn lửa rực cháy chiếu sáng phòng khách tối tăm, cũng soi rõ thảm kịch của những người trong phòng.
Bọt m/áu bay khắp nơi, từng người lần lượt chếc, thậm chí không kịp cất tiếng cầu xin.
Trên chiếc ghế da trước lò sưởi, trong ánh lửa thấp thoáng phản chiếu bóng dáng một ông già mặc áo sơ mi cổ đứng, áo ghi lê len màu nâu, tay chống gậy.
Ông già là ngài Lebel.
Ông ta ngồi trên ghế, chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân.
Đúng vậy, cuối cùng thì cháu trai của người bạn cũ đã hiến tế thứ gì cho ông ta.
Tại sao ông bạn cũ thắng được cả ma quỷ trong vụ cá cược năm đó lại có đời sau thiểu năng như vậy?!
Vốn dĩ, nếu việc hiến tế thất bại, ông ta chỉ cần khiến những người này phải trả giá thôi. Nhưng, ngoài ý muốn là, lần hiến tế này đã thất bại, nhưng cũng không phải là thất bại hoàn toàn——
Bởi vì vật tế này hóa ra là một người quen cũ.
Vào nửa sau thế kỷ XVII, tại một thành phố nhỏ ở châu Âu, những tín đồ cuồng tín của một tôn giáo nào đó đã dùng một người sống vô tội để thực hiện một nghi lễ hiến tế vô nhân đạo.
Họ trói người phụ nữ hiến tế bằng một chiếc đai lưng, và chiếc đai lưng đã làm biến dạng eo và xương sườn của cô ấy.
Người phụ nữ bị buộc phải ăn mảnh lụa viết đầy những câu thần chú, hoa anh túc và cát.
Mắt cá chân và cổ tay của người phụ nữ bị đánh gãy, xương cốt vỡ vụn.
Lưỡi của người phụ nữ bị c/ắt để ngăn cô ấy nói những lời thiếu tôn trọng.
Những cơ quan nữ giới của cô ấy bị phá hủy, da thịt tách rời, và có người đã khắc những hoa văn hiến tế vào bên trong lớp da của cô ấy.
Những tín đồ cuồng tín cố gắng dùng nghi lễ hiến tế để triệu hồi ma quỷ.
Nhưng họ đã thất bại.
Chỉ còn lại một thi /thể nữ giới chứa đầy sức mạnh tà ác và sự oán hận.
Bởi vì có sức mạnh tà ác bảo hộ, thi /thể của người phụ nữ không chếc, nhưng cũng không phải ở trạng thái sống. Trong hàng trăm năm sau đó, thi /thể của cô ấy bị mang đi khắp thế giới. Sự oán hận mãnh liệt khiến cô ấy giếc chếc tất cả những người gặp mình, để những người khác có thể nếm trải nỗi đau mà cô ấy đã trải qua.
Ai có thể ngờ rằng một thi /thể không có dấu hiệu sinh tồn như vậy lại có ý thức riêng?
Khi bạn nghĩ rằng cô ấy đã chếc, và do đó mất cảnh giác, lúc không bị kiềm chế, cô ấy lại lặng lẽ quan sát bạn qua đôi mắt mở to lạnh lùng của mình.
Cho đến khi cô ấy bị Charlie đưa về ngôi nhà cũ.
Trong ánh lửa, ngài Lebel lặng lẽ thở dài.
Trên bàn trước mặt ông ta là chiếc hộp đen đã được trao cho gia đình Walter năm đó. Mặt trước của chiếc hộp đen có in một họa tiết tôn giáo bí ẩn.
Hoa văn này giống hệt như hoa văn được khắc trên da thịt của thi /thể nữ.
M/áu thịt xung quanh vẫn còn đang ẩm ướt, các ngón chân của thi /thể nữ khẽ cử động.
Chỉ cần có đủ m/áu thịt, thi /thể nữ có thể chuyển toàn bộ vết sẹo của mình sang người sống.
Sau đó, cô ấy có thể thức dậy và thực sự có được hơi thở của “con người”.
Ông lão ngồi trước đống lửa
Sau đó, tên sát nhân ấy đã bỏ trốn ngay khi rời bệnh viện tâm thần.
Sydel thật sự không thể lý giải hành động này, vì vậy cô vẫn luôn theo dõi vụ việc đó.
Tuần thứ nhất sau khi tên sát nhân tâm thần bỏ trốn, cảnh sát không bắt được người, nên chỉ có thể cảnh báo mọi người ở trong nhà, không được tùy ý đi lại.
Tuần thứ hai sau khi tên sát nhân tâm thần bỏ trốn, cảnh sát chưa bắt được người, nên vẫn ra thông báo như cũ.
......
Năm thứ sáu sau khi tên sát nhân bỏ trốn, có lẽ cảnh sát đã từ bỏ việc bắt người.
Đến nay, tòa án vì chủ nghĩa nhân đạo ấy vẫn chưa chính thức đưa ra phản hồi, lúc bị hỏi đến thì bảo “Chúng tôi ủng hộ quyền tự do biện giải của mỗi công dân, chúng tôi tuân thủ theo nguyên tắc của chủ nghĩa nhân đạo.”
Sydel:...
Nói thật là cô cảm thấy đầu óc mấy người này đều có vấn đề.
Cô không biết tên sát nhân đó có bị bệnh tâm thần hay không, nhưng mấy người trong tòa án chắc chắn là đồ thiểu năng.
Múc đích John đến đây, ngoài báo cho Sydel kết cục của Malcolm. Tên đàn ông to lớn mắc bệnh tâm thần đó đã bị khống chế, và sẽ sớm bị đưa ra tòa. John còn chân thành cảm ơn Sydel. Nhưng là một cảnh sát, hành động của anh ta luôn nhanh gọn, cũng không vì một câu cảm ơn mà kéo dài cuộc trò chuyện lên mấy chục phút.
Sydel vui vẻ nhận cái ôm cuối cùng của người đàn ông, cô không thấp hơn John là bao, cô vươn tay ra vỗ vai anh ta trấn an: “Chú đã rất giỏi rồi, ít nhất chú vẫn còn sống, thay cho hai đồng nghiệp của chú.”
Hốc mắt John hơi ươn ướt.
“Còn nữa,” Trước khi đi, Sydel như nhớ ra việc gì đó, quay đầu nhắc nhở: “ Liên quan đến Malcolm...”
“Nhất định phải canh chặt ông ta.” Cô nói: “Nếu có mấy nhà nhân đạo vớ vẩn biện hộ cho ông ta...”
“Đúng rồi!” John ngạc nhiêm nhìn Sydel: “ Sao cháu biết việc này? Hai tiếng trước mới có một giáo sư chuyên nghiên cứu về các chứng bệnh tâm thần liên hện với sở cảnh sát nói là ông ấy có thể thay Malcolm ra tòa...”
“Ừm, vị giáo sư đó nói, xét trên phương diện chủ nghĩa nhân đạo, ông ấy cho rằng không nên phán Malcolm án tử...”
“Ông ấy nói ông ấy có thể chứng minh Malcolm vô tội.”
Sydel: “...” Cô biết ngay mà.
Cô nở nụ cười thân thiện: “Nếu có người nhân danh chủ nghĩa nhân đạo để cứu bất kỳ một tên sát nhân nào thì cháu kiến nghị...”
“Các chú cứ để hắn ở với tên sát nhân mà hắn muốn cứu vài ngày trước.”
Tất nhiên, Sydel biết phương án ấy chẳng thể thực hiện được.
Cuối cùng, cô chỉ nửa đùa nửa thật nhắc John và đồng nghiệp chú ý an toàn khi vị giáo sư đó chứng minh Malcolm vô tội.
Trước khi lên máy bay, Belch cầm điện thoại xem rất lâu, “Chị, cơn bão đã quét qua thị trấn Derry, giờ trời nắng rồi.”
Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, thị trấn Derry lại trở về khung cảnh yên bình.
“Ừ.” Sydel cân nhắc một lúc rồi nói, “Vậy cậu có định lái xe về không?”
Belch: “...?”
Cậu không dám tin nhìn Sydel: “Chị, chị nghiêm túc hả?”
Cậu bé như đang nghĩ đến thứ gì, sắc mặt tái nhợt, “Chị để em...”
“Để em một mình đi lại con đường đó sao?”
Sydel: “...”
Ừm, hình như đúng là có hơi tàn nhẫn.
Cuối cùng, Belch chọn tạm thời đậu xe ở một bãi xe ngầm, đợi có người về thị trấn Derry thì xin họ lái xe về hộ.
Sydel lên máy bay, Belch cũng ngồi cùng chuyến bay với cô.
Về nhà thôi.
Bình luận