Chương 23: Mộng rồi sẽ tỉnh, tỉnh rồi sẽ hết đau ?
Bên tai hình như có tiếng người gọi: "Tiêu trắc phi, Tiêu trắc phi, người mau tỉnh lại đi. Nô tỳ sợ lắm"
" Con đừng chạy nữa."
Tiêu Chiến mơ hồ cảm thấy máu ở phía sau chảy ra liên tục, ướt lạnh cả người.
Tiêu Chiến cố gắng dùng chút sức lực yếu ớt, khẽ nói với cái bóng đen nhỏ trước mặt
Sự đau đớn giày vò cứ như thể đêm đen kín đặc đợi chờ Tiêu Chiến ở phía trước.
Cơ thể không sức nào mà nhúc nhích được, bụng dưới đau như bị đâm. Cơn đau ấy cứ lan dần ra phía sau lưng rồi tràn đi khắp cơ thể.
Tiêu Chiến hai tay nắm chặt lấy tấm chăn, nước mắt cứ thế mà tràn ra, môi dưới bị cắn đến bật máu.
Tiêu Chiến hình như đã tỉnh lại. Làn mi khẽ chớp chớp, ánh mắt dần hé quan sát mọi thứ xung quanh. Tiểu Diệp đứng bên cạnh quan sát chủ nhân từ lâu, hai tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của Tiêu Chiến như muốn truyền chút hơi ấm của mình giúp chủ nhân mau tỉnh lại
"Nô tỳ đây… Nô tỳ đây rồi. Trắc phi, người tỉnh rồi. Vi đại phu, nhanh lên. Tiêu trắc phi tỉnh rồi."
"Tiểu Bác nhi, mau dừng lại đi. Ta với con cùng về Lưu Ly Các"
Vi đại phu không dám trả lời, chỉ cúi đầu đứng bên giường im lặng.
Những tiếng nói, tiếng cười yêu chiều ngày ấy đã dần tan biến vào khói sương phía sau.
"Quay lại với ta đi"
Bác Vương gia sau buổi chiều dầm mưa ấy thì nhi�
Bóng đen nhỏ dường như quay đầu lại, ánh mắt ngây thơ mỉm cười với Tiêu Chiến rồi lại chạy tới phía trước. Tiêu Chiến cố với tay ra phía trước, nói trong vô vọng
"Tiểu Bác nhi, đừng chạy nữa. Phía trước tối lắm"
"Tiểu Diệp" – Tiêu Chiến cất tiếng
Đau đớn đến tuyệt vọng. Nước mắt cứ thế mà tràn mi
Tiêu Chiến cảm thấy mình đã trải qua một giấc mộng rất dài.
"Trắc phi, Tiểu Vương gia mất rồi ……"
"Đại phu ???" Tiêu Chiến lại khẽ thì thầm – "Tiểu Bác nhi, Tiểu Bác nhi còn không?"
"Tiểu Diệp, Tiểu Bác nhi còn không ? Trả lời ta đi ? Tiểu Diệp "
Bóng đen nhỏ không nghe lời, một mạch chạy đi rồi biến mất vào không gian tối đen trước mặt, bỏ Tiêu Chiến ở lại một mình phía sau.
m phong hàn. Cơ thể lúc nóng lúc lạnh vô cùng khó chịu. Tiểu An Tử sốt sắng muốn mời Vi đại phu qua bên thư phòng để chăm sóc chủ nhân nhưng Bác Vương gia nhất định cự tuyệt.Tiểu An Tử cùng đành thôi, ra bên ngoài tìm một vị đại phu khác về phủ.
Vi đại phu tiến bắt mạch, chậm rãi nói
"Trắc phi, người tỉnh lại là tốt rồi. Những chuyện khác đừng bận tâm nữa"
" Tiểu Bác nhi, ở lại với ta đi."
"Vi đại phu, ông nói cho ta biết Tiểu Bác nhi cò còn không? Trả lời ta đi"
Tiểu Diệp lại quỳ xuống bên giường, nắm lấy tay Tiêu Chiến, giọng đã khản đặc
"Tiêu trắc phi. Người ngất đi rất lâu rồi. Người có biết nô tỳ sợ như thế nào không? Là lỗi của nô tỳ, tất cả là lỗi của nô tỳ. Nô tỳ đã không bảo vệ được Trắc phi, không bảo vệ được Tiểu Vương gia. Là nô tỳ đáng chết. "
"Ta đang mơ hay tỉnh đây?"
"Là Tiểu Diệp đang gọi ư? "
Bình luận