Chương 56: Ngoại Truyện 4: Về Tiểu Bao Tử
Khi đó Ngôn Sách rất kiêu ngạo, mở to mắt nhìn cha mình: "Con có chỗ tốt nào?"
"Dĩ nhiên có thể!" Uy Phong vui vẻ vỗ ngực mình "Em muốn cái gì anh đều cho em."
Ngôn Tâm suy nghĩ trong chốc lát: "Anh cho em đường em sẽ kết hôn với anh."
"Chính là hai nguời ở chung một chỗ, giống như ba mẹ vậy."
"Được rồi." Ngôn Tâm d�
gạt không phòng bị đã đặt ra một hôn ước trong tương lai
Tiểu Ngôn Tâm cũng thích chơi với anh trai mình, hai người có thể nói là nửa giây cũng không rời nhau.
Ngôn Tâm vui vẻ hít mũi một cái: "Đúng rồi, cái gì là kết hôn?"
BOSS! NƠI ĐÓ KHÔNG THỂ CẮM
Tiểu Ngôn Sách rất yêu thích em gái của mình, em gái có gương mặt nhỏ nhắn lại trắng noãn, mắt to lonh lanh, khi cắn ngón tay, nhìn cực kỳ đáng yêu.
Ngôn Sách còn có một cái Bao Tử Nhỏ, coi như thông minh cũng cũng thể chơi chữ lợi cha mình, trịnh trọng gật đầu một cái: "Được rồi, con phải cố gắng rồi."
Ngày nào đó hai gia đình đến bờ biển chơi, Úy Trì Phong rất bướng bỉnh, bé dùng tay mập mạp đập đập hạt cát: "Khi anh trưởng thành rồi, anh muốn kết hôn với Tâm, đến lúc đó chúng ta có thể cùng nhau xây lâu đài cát."
Ánh mắt Ngôn Sóc chợt lóe sáng "Chỗ tốt chính là con muốn cái gì, ba liền không cho con cái đó."
. Có thể nói, từ lúc sinh, em gái của Bao Tử nhỏ là Ngôn Sách vô cùng ngây thơ và đáng yêu, người khác cho một cục đường là sẽ ngoan ngoãn đi theo ngay, đối với chuyện này, Boss có chút nhứt đầu vì lo lắng cho con gái rượu của mình. Ngày ấy, Ngôn Sách năm tuổi, anh tận tình đặt con trai mình vào lòng, lên tiếng dạy dỗ "Từ giờ trở đi con phải biết bảo vệ em gái của mình,không để cho người khác cướp đi có biết không, nhất là tiểu tử thúi của nhà Úy Trì Dung kia."
Bình luận