Chương 13: QUYỂN 1 CHƯƠNG 11 : BẢO BỐI CỦA ANH ( Có H )
" Haha! Ý con nói là ông già này đã quá ác sao? "
" Khí chất thật khiến người ta ngã gục "
" Thú vị vì cái gì? "
" Ý con là việc gì? "
" Nhìn thôi liền muốn cùng anh ấy sinh con aaaa!! "
" Ngài đang nghĩ gì vậy? Con vừa mới thủ tiêu ba của cô ấy và giờ ngài lại mời cô ấy với cương vị là người thừa kế của nhất tộc? Ba đang muốn gì? "
" Cô đã thấy ông ấy chưa? "
" Thằng bé sẽ ổn thôi . Tôi hứa với em rồi mà! "
" Kẻ đứng đầu của Mạc gia? "
và ngày tham dự hợp mặt của các quý tộc thì đã đến ngày cuối trên chiếc du thuyền là ngày bửa tiệc chúc mừng.
n ra hôn l�
" Sao ngài lại làm vậy? "
Trên tay là ly rượu, hắn bước đến lịch sự nói với ba mình.
Chu nhiên quay sang nhìn người bên cạnh.
________
" Ta chẳng muốn gì cả, chỉ đơn giản ta đang thăm dò thôi! Con bé có lẽ sẽ đáng gờm lắm đấy nhưng chỉ đáng gờm vào sau này còn bây giờ đối với ta, con bé như một con cún con đang bị thương và hơn hết ta thấy thú vị "
Hắn nhíu mày khó chịu.
" Vậy là con phủ nhận ta ác rồi à?! "
Ngày này các quý tộc được mời đến sẽ tham gia tiệc rượu, họ sẽ tán tỉnh nhau để giải đi Gen trong cơ thể dù một trong số họ là người đã có gia đình . Trong buổi tiệc lớn đó người chiếm spotlight nhất có lẽ vẫn là người thừa kế của gia tộc họ Mạc.
" Wow!! nhìn anh ấy đi thật phong độ "
Dù có bao nhiêu người ngưỡng mộ và thèm khát thì đối với hắn như muỗi bay vòng quanh tạo nên tiếng ồn mà thôi.
" Con bé đó yêu con! Ta khá giỏi nhìn người đấy. Sẽ ra sau nếu ta để con cưới con bé và sau đó thì dùng con lợi dụng con bé diệt luôn nhất tộc? "
Ông cười lạnh giá, lắc lư ly rượu.
Sau ngày chính di�
" Gặp rồi! Khí chất của ông ta khiến người khác có chút e sợ và phục tùng . Đôi mắt đó cảm giác nó có thể giết chết người khác bất cứ lúc nào "
Cô tiếp lời, kẻ đó gật đầu.
Hắn không trả lời mà rời đi. Ông uống ly rượu cười trừ
" Tiếc là con không phải tên khốn nạn như vậy "
" À! Đó không phải là đồ chơi của con sao? Ta nghĩ đem đến sẽ làm con hài lòng "
Ông nhẹ nhàng lấy ra trong túi một chiếc đồng hồ, bên trong chiếc đồng hồ được đóng khung một tấm ảnh của một người con trai. Ổng thở dài một hơi và cười nụ cười dịu dàng . . Nhắm nghiền đôi mắt ông nhớ lại.
Ông cười nhếch lên nham hiểm
" Sao lại mời Chu Nhiên đến? "
Bình luận