Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 19: QUYỂN 1 CHƯƠNG 17 : NGƯỜI ĐÓ LÀ AI?

" Dạ thưa không sao ạ! Đây là quần áo của cậu, tôi đặt ở đây nha "

Tên đó hoảng hốt, cúi người cầu xin.

" Ể? Cậu chủ Bạch Thiên lúc nào nhìn cậu luôn dịu dàng mà đâu phải chỉ mới đây . Chỉ là do cậu Dư Ly luôn gục đầu xuống nên không thể thấy thôi . Cậu chủ Bạch Thiên đôi khi nhìn cậu còn cười rất tươi nữa kìa! "

________Còn Tiếp_____

" Anh yêu em. . . Câu nói này có lẽ cũng chỉ dám nói khi em ngủ. Cả đời cũng chả có can đảm đối diện với em "

Truyện được đăng tải duy nhất tại Wat pad Hattchin

" Đã tìm được kẻ hại Cậu chủ Dư Ly. Ngài muốn lập tức xử lí hay là tra khảo? "

" Cậu chủ Dư Ly dạo này thân với cậu chủ Bạch Thiên hơn rồi ạ? "

" Dạ có chút chút. Dạo này anh hai rất dịu dàng nên tôi không thấy sợ hãi nữa  "

" Có! Hắn nói khi tôi làm xong sẽ liên lạc cho tôi nhận tiền "

n là vợ con tôi an toàn "

________

" A- em xin lỗi, làm chị giật mình rồi "

Bạch Thiên lạnh nhạt nói

Tên đó gập đầu cầu xin.

Hắn nhìn tên đó với ánh mắt đáng sợ. Hắn ta run rẩy giọng nói.

" Tôi không dám bịa chuyện đâu . À- tôi phải xuống dưới nhà bếp rồi . Chúc cậu Dư Ly thi tốt nhé!! "

Cô mĩm cười, xếp gọn gàng trên bàn.

thôi không có gì nghiêm trọng đâu . Dù sao tôi cũng đại khái biết được kẻ nào lại ngu ngốc như vậy rồi nên chúng ta chỉ cần ngồi xem kịch hay. "

" Ngài muốn tôi làm gì cũng được mi�

" Ta có việc cho ngươi làm đây! Khi nào hoàn thành tốt ta đảm bảo vợ và con ngươi sẽ an toàn, ngươi cũng có số tiền gấp ba lần so với số tiền đám người đó cho ngươi."

Cậu liền dùng tốc độ bàn thờ soạn hết sách vở vào cặp.

Bạch thiên bước lên xe châm điếu thuốc, hắn tựa người vào ghế mệt mỏi. Khuôn mặt lãnh đạm đến rợn người, Du Minh tập trung cao độ lấy hết dũng khí lên tiếng.

(( au : Cái đồ u mê ))

Cô hầu lúng túng.

" Kẻ dám ra tay hiên ngang như vậy. Có lẽ là một trong những kẻ quyền thế của Tứ Đại. Để xem các người sẽ làm được gì? "

Dư Ly ngại ngùng.

" Như vậy liệu có an toàn không? "

Bạch Thiên đưa ra trước mặt tên đó một đóng tài liệu về vợ con và người thân của tên đó. Hắn cười khẩy, đôi mắt sắc bén nhìn về phía tên đó.

" Vâng ạ! "

" Ngươi cũng cứng mồm lắm! Bị đánh như vậy vẫn không khai ra thông tin gì. Kẻ đó cho ngươi bao nhiêu tiền? "

________

" Chỉ là một món quà đáp l�

" Mà người đó là ai vậy .  . Sao mình không nhớ rõ vậy nè trời? "

Cậu đột nhiên hét lên làm người hầu đi đến giật mình.

Cậu hầu rời đi với khuôn mặt tự hào.

" Thật sao? "

" A Ly nơi này đúng không? "

Hắn cười trừ rời đi, khuôn mặt ấy mang vài nét bị thương. Bạch Thiên biết rõ cậu sợ hắn như thế nào. Đoá bạch liên ấy có lẽ sợ rằng cả đời này hắn chỉ dám bảo vệ chứ không thể chiếm hữu làm của riêng mình.

" Tôi khai! Tôi sẽ khai xin các người đừng hại vợ con tôi "

A Ly vẫn luôn suy nghĩ lời của cô hầu vừa nói.

" Ai là kẻ đứng sau sai khiến ngươi? "

Bạch Thiên bước đến cánh cửa, vứt điếu thuốc xuống. Vệ sĩ cúi chào mở cửa, hắn bước vào. Đôi mắt lạnh lẽo nhìn kẻ bị đánh dưới nền đất, hắn ngồi xuống ghế.

" Hắn có hẹn ngươi khi nào lại giao dịch tiếp không? "

Chiếc xe BMW đen dừng lại, hắn bước xuống. Đi vào biệt viện hắn tựa người trên sofa, đôi mắt dần dần lịm xuống
Bạch Thiên gục người trên sofa, mái tóc đen ấy dần rủ xuống. Thân thể mệt mỏi, đôi môi hắn thốt lên vài câu rồi chìm vào giấc ngủ.

" Có lẽ mình nên thử một lần nhìn thẳng vào anh hai mà . .  . Khuôn mặt anh hai lúc dịu dàng nhất thì ra sao nhỉ? "

" Ước gì bây giờ được ôm em ấy! "

" Tôi không rõ người đó là người của tập đoàn nào nhưng mà hắn ta đi xe ngoại nhập nên tôi nghĩ gia thế sẽ rất khủng "

" Cáiiiiii gì gì vậy vậy nè? "

Bạch Thiên tắt máy, khuôn mặt dần trở nên lạnh lẽo.

"Ngươi thật sự không biết? "

" Mình phải cố gắng cho hai người này hiểu tâm ý của nhau mới được. Nếu mình thành công sẽ được bà quản gia khen cho koi. Áhihi!! "

Bạch Thiên cười nhếch lên.

" Giờ thì sao? Ta có nên cho người hỏi thăm vợ và con ngươi một chút không? Nếu ngươi muốn ta cũng sẽ chu đáo trực tiếp giết luôn bọn họ hoặc là ta sẽ xấu xa một chút để đám vệ sĩ phía sau thoã mãn vợ ngươi? "

Cậu ngắm mắt suy nghĩ đột nhiên một hình ảnh hiện lên, thân ảnh một người con trai lực lưỡng ôm cậu vào lòng. Đôi mắt đang mê mẩn cậu, bàn tay rắn chắc ôm chặt eo cậu

" Bắt hắn trói ở nhà kho. Tra khảo là ai sai khiến hắn. Điều tra luôn gia đình và người thân để ép hắn khai ra, 12h tối nay tôi sẽ đến đó. Nhớ rõ đừng giết hắn! "

Màn đêm lạnh lẽo kéo đến, âm thanh của gió có thể nghe rõ hơn bao giờ hết. Bầu không khí dần lạnh giá đến chết người.

  Bạch Thiên khoác lên một chiếc sơ mi đen, hắn chậm rãi bước ra khỏi cửa. Trước khi rời đi hắn bước đến cửa phòng của cậu, nhẹ nhàng mở ra. Hắn dịu dàng ngồi bên cạnh ngắm nhìn cậu, đôi mắt ân cần ấy cả đời cũng chỉ dành cho một mình Dư Ly. Bạch Thiên đưa tay chạm nhẹ vào từng sợi tóc mềm mại ấy, hắn nghiêng người hôn lên trán cậu.

Dư Ly ngạc nhiên.

" TA ĐÃ NÓI KHÔNG BIẾT GÌ HẾT. TA KHÔNG BIẾT GÌ HẾT!!!  "

" CỐ LÊN THÔI NÀO!!! "

BÙM!!  Mặt cậu đỏ lên như một con tôm luộc.

" Vậy thì ngươi hãy làm thế này .  .  Và .  ."

Cầm cây bút của Dư Ly vừa đánh rơi hắn không khỏi vui vẻ, tiếng cuộc gọi vang lên phá tan không khí hạnh phúc của hắn. Bạch Thiên cầm điện thoại, nhấn vào nhận cuộc gọi.

Ánh sáng dần hiện lên, cậu dụi dụi đôi mắt tỉnh dậy. Hôm nay là ngày thi thứ hai của cậu nên đành phải dậy sớm

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...