Chương 6: QUYỂN 1 CHƯƠNG 5 : ĐƯƠNG NHIÊN LÀ ĐỒNG Ý.
Cô hầu ngốc nghếch hỏi.
" Con đương nhiên là đồng ý rồi! "
" Không thể dịu dàng vì ngài Bạch Thiên quá yêu, cũng không thể nói ra vì sợ mất đi . Để đến bây giờ cậu chủ Bạch Thiên vẫn bị hiểu nhầm là ghét cậu Dư Ly . . Nhưng thực chất là yêu đến cuồng si "
" Tôi đâu có gọi đâu. "
" Bà ơi! Tại sao ngài Bạch Thiên không dịu dàng hơn. Thay vì lúc đó đánh cậu chủ Dư Ly thì ngài ấy nên nhẹ nhàng dạy bảo và xoa đầu cậu ấy chứ? "
Cậu nhắm đôi mắt nhớ lại những lúc ngây ngô của cậu và anh.
" Hắc Anh! Chắc hẳng con đã nhận được tin nhắn của ta "
Họ cung kính trả lời.
Bạch thiên lấy ra tờ chi phiếu 2 triệu VND đưa cô hầu.
" Haizz! Đại thiếu gia này quả thật là đáng thương "
" Ai vậy? "
Ông bước vào, lãnh đạm lên tiếng.
" Các con quả thật điều lớn hết rồi. Nào cùng dùng cơm, ta có chuyện muốn bàn bạc "
" Con xin lỗi thưa ba! Nhưng . . . Nhưng mà tại sao con lại không được biết việc này ạ? "
Vừa nhìn thấy ông, cả ba nhanh chóng đứng dậy, trang nghiêm. Đặt tay lên vai trái, một tư thế chào đón truyền thống của Mạc gia.
______________
Năm mới vui vẻ nha mọi người ❤
học hành cũng trôi qua. Mùa xuân đã đến, đối với những gia đình trung lưu bình thường có lẽ họ đã ăn một cái tết với tiếng cười rộn rã vào những lúc gói bánh trưng. Nhưng với gia tộc nhà họ Mạc thì đầy sự căng thẳng.
" Ể? Nhưng mà . . Người này có bảo. Dù thế nào cậu chủ cũng phải ăn. Nếu không tôi sẽ bị mắng mất "
Dàn người hầu trong nhà xếp hàng dài. Các quản gia cũng nghiêm chỉnh đứng hàng dọc với tư thế tiếp đón. Chiếc xe hơi cao cấp từ từ dừng lại, bước ra là một người đàn ông đứng tuổi nhưng vẫn luôn tỏa ra một sự uy quyền.
Bà lắc dầu.
" Dạ đây là bánh ngọt dâu tây mà cậu chủ gọi ạ! "
Ông nhìn sang anh, anh cười nhẹ đáp lại ánh mắt của ông.
" Vâng thưa ba! "
Cốc! Cốc!
" Của cô đây! "
Cô hầu lên tiếng, cậu bước đến mở cửa
Cậu đứng bật dậy hỏi ông.
Bữa cơm tối cũng kết thúc, Dư Ly im lặng. Cậu vùi mình vào căn phòng lạnh giá.
Bà quay người vào trong.
Ông im lặng bước vào, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết trong căn nhà. Khuôn mặt vẫn giữ y một biểu cảm, ông bước vào phòng ăn.
" Dạ cậu chủ Dư Ly, là tôi! "
" Bà ơi! Con rất tò mò. Mọi người ai cũng nói cậu chủ Bạch Thiên rất là ghét cậu chủ Dư Ly. Vậy tại sao cậu chủ Bạch Thiên luôn quan tâm cậu chủ Dư Ly vậy bà? "
Bà cười trừ.
" Dư Ly! Ta khá bất ngờ vì con ngạc nhiên như vậy đấy "
Ba người họ đồng thanh.
" Những gì mà con thấy và nghe ở bên ngoài điều là những thứ họ không được nhìn thấy từ bên trong. Ta đã chăm sóc ba người họ từ lúc họ còn là trẻ nhỏ. Người ngoài nhìn vào có lẽ họ nghĩ người yêu thương cậu Dư Ly nhất là cậu chủ Hắc Anh. Nhưng thật ra người yêu thương cậu Dư Ly nhất lại là cậu chủ Bach Thiên. "
n ra trong sự căng thẳng. Ông lấy cho Hắc Anh một miếng thịt nhỏ, buông đũa ông cười nhẹ
Mái tóc ông được vuốt lịch sự ra phía sau. Còn cạnh bên ông là hai người phụ nữ, một người mang nét đẹp dịu dàng, một người mang nét đẹp quyến rũ. Người bình thường nhìn vào liền có thể đoán đâu là người vợ cả đâu là vợ lẻ. Tất cả người hầu và quản gia điều cúi người kính chào ông.
Cậu thở dài, mi�
Ông vừa dứt câu. Dư ly giật mình rơi đũa, cậu hoàn toàn không hề biết gì về việc này
" Hôn l�
Hắc Anh liếc sang nhìn Bạch Thiên.
Bà mĩm cười nhẹ xoa đầu cô hầu .
Tiếng gỏ cửa vỡ tan mọi hồi ức, cậu mơ màng dụi đi những giọt nước mắt
" Bởi vì đây là chuyện hôn l�
" Không sao hết! A Ly sẽ không cần tiền chỉ cần . . Chỉ cần ở bên cạnh anh Hắc Anh thôi "
" Anh ước sau này khi anh 20 tuổi. anh sẽ mở một tiệm bánh ngọt để A Ly cùng anh làm chủ nhưng mà anh sẽ không trả lương cho em đâu. "
Buổi ăn tối di�
Những tuần l�
sẽ được di�
" Vào năm cậu Dư Ly 14 tuổi, lại bắt đầu nổi loạn không chịu đến lớp vì mê game . Người đập máy game của cậu cũng chính là ngài Bạch Thiên. Người dạy cậu những gì cậu không hiểu cũng chính là ngài ấy. Nhưng lại la mắng cậu Dư Ly . . khiến cậu khóc. Thế là phải để cậu chủ Hắc Anh dạy thay "
n ra sớm thôi và cô dâu là con gái của nhà Lam thị, Lam Tử Nhung Hoa! "
Cô hầu rời đi, thở phào một hơi nhẹ nhõm. Đi đến bếp, cô tò mò quay sang hỏi Bà quản gia.
Cậu ngạc nhiên.
Bà cầm trên tay một trái đào, tiếp tục rọt.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Wat pad Hattchin
n cưỡng nhận lấy. Cô hầu cúi người rời đi, cô bước đến cầu thang
" Hồi bé, năm cậu Dư Ly 9 Tuổi, người đầu tiên ra tay đánh Cậu ấy có lẽ là ngài Bạch Thiên . Nhưng vì lúc đó ông chủ đang thi công một hồ bơi ở vườn biệt viện, nơi đó cấm người qua lại nhất là con nít. Vì nó nguy hiểm, Thế vậy mà cậu Dư Ly lại đi đến còn xém tý nữa là bị chôn sống trong đống xi- măng rồi . Người cứu cậu và đánh cậu vì lo lắng cho cậu là cậu chủ Bạch Thiên . . Và người bảo vệ cậu cũng chính là ngài ấy "
" Vậy ta nên tiếp tục bữa cơm này. Ta không muốn mất thêm thời gian đâu "
Cô hỏi bà, bà cười nhẹ. Rọt quả táo trên tay tỉ mỉ bà nói
" Các thiếu gia đâu? "
" Dạ thưa ông chủ, các thiếu gia đang ở bàn ăn chờ ông chủ và các phu nhân trở về ạ! "
Hắc Anh cũng dừng đũa.
" Anh ơi! Ước mơ của anh là gì vậy? "
" Cảm ơn cậu chủ! "
" Con còn nhỏ không thể hiểu được tình yêu nó ra sao đâu . Nào! Mang cái này lên cho ông chủ và các phu nhân đi "
" Anh yêu chị Nhung Hoa nhiều đến như vậy sao? Đến nỗi không cần thực hiện ước mơ của mình mà kết hôn với chị ấy sao? "
" Kính chào ngài trở về, ba yêu quý của chúng con!!! "
của anh con. Ta nghĩ nó không nhất thiết phải thông qua con, chỉ trừ khi Hắc Anh không đồng ý "
Bình luận