Chương 103: QUYỂN 3 CHƯƠNG 16 : ĐÓN EM VỀ
" Con là con của ai? "
Ông đứng dậy vỗ vào vai hắn.
" Con làm sao có thể giận người đã chăm sóc mình từ bé cho đến lớn chứ. Nói ra thì có chút ích kỷ nhưng nhờ ba mà con đã gặp được A Ly, nhờ ba mà con cũng đã hiểu ra việc yêu một người hơn cả yêu bản thân mình là thế nào "
Mồ hôi lạnh trên trán Bạch Thiên nhi�
" HẮC XÌ!!! "
Hắn nhìn ông, biểu cảm trở nên dịu nhẹ
Cánh cửa mở ra, ba của Bạch Thiên bước vào. Ông ngạc nhiên, sau đó thì chuyển sang nụ cười nhã nhặn
" Hắc Anh lúc đó chỉ nói nguy hiểm có thể chết chứ không nói về việc hô mê. "
Hắn gục mặt xuống. Ông cũng từ từ kể hết tất cả cho hắn nghe về thân phận của hắn . . Lúc đầu Bạch Thiên rất ngỡ ngàng nhưng dần dần hắn cũng trở lại bình thường và chấp nhận sự thật
" Thời gian sắp tới ta sẽ thu xếp lại hộ khẩu. Cũng sẽ đổi lại họ Nguyên cho con và tài sản mà gia tộc họ Nguyên để lại cho cậu ấy ta sẽ cho luật sư sang tên lại, nên khi nào con khoẻ hơn hãy đi cùng ta "
Sau vài phút trầm tĩnh, Bạch Thiên ngập ngừng hỏi ông về thân phận của mình
" Mắt của con đã đổi màu rồi. Màu sắc này hệt như màu của ba ruột con "
" Con có hận ta không? Nếu lúc đó ta không như vậy thì có lẽ bây giờ con đã có một gia đình ấm áp rồi "
Hắn cố gắng xuống giường, ông liền đưa tay ngăn lại.
Hắn ngơ ngác . Rõ ràng trong tiềm thức chỉ có vài tiếng vậy mà đã 8 tháng trôi qua sao?
Ông rời đi, hắn vẫy tay tạm biệt ông.
Không khí xung quanh dần yên tĩnh, hắn bây giờ lại nhớ cậu. Mỗi khi nghĩ đến cậu tim hắn sẽ đập nhanh lên một nhịp, nhịp đập ấy khiến hắn nôn nóng muốn được gặp Dư Ly. Càng nôn nóng Bạch Thiên càng trở nên yếu mềm hơn.
Ông thở dài, lắc đầu tự nhủ.
u xuống.
" Sao ba lại ở đây? Con nhớ ba đi công tác ở nước ngoài mà "
" Cuối cùng con cũng tỉnh rồi! "
" Khi nãy con hỏi ta sao lại ở đây . . Thật ra ta đã về đây được 8 tháng rồi. Con cũng đã hô mê suốt 8 tháng, có lẽ con không biết đâu nhỉ? Hắc Anh không nói rõ cho con về loại dung dịch đó sao? "
" Nằm nghỉ ngơi đi! Khi nãy con đã co giật rất mạnh, còn nôn ra rất nhiều máu. Ta cứ tưởng con đã đi lên thiên đàng rồi đấy "
" Có lẽ do khi nãy trong tiềm thức mình đã muốn ở lại bên cạnh Dư Ly mãi mãi nên mới khiến cho cơ thể bị ảnh hưởng "
Ông nhìn ra cửa sổ, đôi mắt dần mờ mịt
Hắc Anh ở đâu đó.
" Thằng bé Hắc Anh này vẫn còn căm thù về việc Bạch Thiên dành mất Dư Ly đây mà "
Ông ngồi xuống ghế
Bình luận