Chương 93: QUYỂN 3 CHƯƠNG 6 : PHẢI MAU NHỚ LẠI ĐÓ !
Mua xong cháo cho cậu, Bạch Thiên quay xe trở về. Bước vào biệt thự hắn không lên tiếng mà chỉ đặt phần cháo xuống bàn cho Dư Ly.
" Sao vậy anh? "
Đôi mắt cậu có chút xao xuyến nhìn Hắc Anh.
2 tuần trôi qua, sức khoẻ của cậu cũng dần ổn định hơn trước. Hắc Anh dìu cậu vào xe.
" Em quả thật vẫn còn yêu Bạch Thiên rất nhiều nhỉ? "
Hắc Anh phì cười, cậu cũng vui vẻ nhận lấy.
Cậu vui vẻ tựa người lên sofa, êm đềm ngủ giấc ngủ ngon. Đã 3 tháng liền cậu không có lấy một cảm giác vui vẻ giờ đây mới hiểu được sự ấm áp ra sao . . Nhờ vậy mà lúc này cậu lại có thêm động lực để hy vọng và cố gắng để tìm cách làm cho Bạch Thiên nhớ lại. Dù hy vọng đó có nhỏ bé như thế nào thì Dư Ly vẫn sẽ không ngừng tiến lên
" Tiểu Ly. . . em có muốn quay lại Pháp không? "
Bạch Thiên đứng trên lầu điều nhìn thấy mọi thứ qua cửa sổ. Đột nhiên lòng ngực hắn có cảm giác khó chịu đến kì lạ
Hắc Anh cười trừ. Anh cũng là quá hiểu đứa trẻ này rồi. Một khi cậu đã kiên định hay quyết tâm làm điều gì đó thì Dư Ly sẽ cố chấp làm cho tới cùng. Dù có đem cậu trói lại rồi nhốt ở Pháp thì cậu cũng sẽ liều mạng lội bộ về đây.
Hắn cau mày quay vào trong. Suốt 2 tuần qua hắn cũng dự định đi thăm cậu vài lần nhưng lại thấy phiền phức quá nên không đi.
" Haha! Nói với ba là em cảm ơn "
Cậu xoa xoa đầu A Hắc.
" Em muốn đợi anh ấy nhớ lại "
Cậu đảo mắt nhìn ra hướng cửa sổ. Dù hắn bây giờ có không nhớ ra cậu thì cậu vẫn sẽ yêu hắn. Cậu tuy cố chấp nhưng lại mạnh mẽ, tuy dại khờ nhưng lại dịu dàng và biết khi nào thì nên buông bỏ, khi nào thì nên cố gắng.
Hắc Anh cười nhẹ. Anh chở cậu về, cũng phụ mang hành lí vào trong cho cậu.
" Chỉ mong tên đó sẽ không tổn thương em. . ."
Anh gật đầu vẫy tay tạm biệt cậu.
" Dạ "
" Không gì hết! "
Hắn đùng đùng cầm cái nồi lên thẩy mạnh xuống khiến cho cái nồi bể làm đôi. Dư Ly ngoài sofa cũng giật mình chạy vô, cậu lo lắng nhìn hắn.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Wat pad Hattchin
" Từ trước đến giờ em điều không ngừng yêu anh ấy mà "
Bạch Thiên từ trên lầu đi xuống lạnh nhạt nhìn cậu. Dư Ly nhìn lại hắn, mặt có chút khó hiểu.
Dư Ly sau khi ăn cháo xong thì cậu vui vẻ ngồi trên sofa, tay vẫn liên tục sờ sờ A Hắc
Hắn vẫn giữ nguyên biểu cảm lạnh nhạt, khuôn mặt điển trai ấy không hề nở lên một nụ cười nào.
Dư Ly im lặng không đáp, không khí xung quanh cả hai như ngưng động. Sau vài phút Dư Ly thở dài, nhẹ nhàng nở nụ cười nhạt.
Cậu phì cười, thì ra hắn là vì muốn nấu cháo cho cậu mà đi vào bếp. Cảm giác mừng rỡ và hạnh phúc ấy dần xoa dịu đi những đau đớn vừa qua của cậu.
Dư Ly ngồi xuống sofa, cậu thở dài mệt mỏi. A Hắc chạy đến mừng rỡ ngoắc đuôi
" Ba gửi từ nước ngoài về đó. Nghe em bệnh thì liền gọi trực thăng riêng ship về. Anh cũng phục ông ấy luôn "
" Anh thiệt là . . . Bể luôn cái nồi của em rồi "
" Thiên à. . . Anh phải mau nhớ lại đó "
" Được rồi! Anh không bắt em đi nhưng . . Nếu cảm thấy không thể chịu đựng được nữa thì hãy điện anh. Lúc đó anh sẽ đến giúp em "
Hắn bỏ đi vào phòng bếp, Dư Ly cũng lén cười. Cậu đã ở cạnh hắn bao lâu mà không nhận ra cái tính cách này của hắn chứ. Bạch Thiên ngày trước mà mang cái biểu cảm đó là đang muốn hỏi thăm cậu nhưng ngại ngùng không dám. Hắn tuy không nhớ gì những hắn vẫn là Bạch Thiên của ngày nào thôi. Chính vì điều đó mà Dư Ly đã luôn có thể mạnh mẽ hy vọng.
" Có gì đâu! Dù sao anh cũng thấy mừng vì em đã xuất viện mà "
Cậu cười nhẹ nhìn hắn, hắn im lặng đi lên lầu. Bạch Thiên nằm dài lên giường, hắn đưa bàn tay lên nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út, biểu cảm khó hiểu.
" Làm phiền anh rồi "
Hắn xuống bếp, tay chân luống cuống tìm nồi nấu cháo.
Hắn hừ một tiếng, đổ hết cả chén gạo vào nồi rồi đổ bừa đại vài cốc nước sau đó vứt cái nồi lên bếp lửa. Đương nhiên là món cháo đó thảm hại vô cùng
Hắn thở dài tự nhủ.
Hắn khó chịu bỏ đi, bước vào trong xe. Bạch Thiên nhấn chân ga rời đi.
Dư Ly vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cậu đi đến gần thì nhìn thấy nồi cháo hỏng mà Bạch Thiên mới nấu. Lòng đột nhiên hiện lên chút vui vẻ
" Ra ngoài mua cháo cho cậu ta ăn đỡ vậy "
" Vâng! "
" Sao vậy ạ? "
________
" Gâu gâu! "
" Không gì "
" Em cảm ơn! Gửi lời hỏi thăm của em đến chị Nhung Hoa nha "
________
Bạch Thiên thở dài đặt tay xuống, đôi mắt dần dần chìm vào giấc ngủ. Đêm nay hắn đã mơ thấy một giấc mơ kì lạ. Trong mơ hắn đã nắm tay một người nào đó đi dạo trên biển . .
" Lấy tôi một phần cháo thịt bò xoay nhuy�
n "
" Cười cũng tươi thật "
" Nấu cháo khó quá vậy "
____ Còn Tiếp ____
Hắc Anh gật đầu, đưa cho cậu một hộp pudding bản giới hạn
Bạch Thiên dừng xe đến một tiệm cháo ven đường. Hắn hạ kính xe
" Xem như rảnh nên tiện tay nấu cháo cho cậu ta thôi "
" Mình chẳng ưa gì cậu ta . . Chỉ là thấy tội lỗi nên mua thôi "
" Đầu của mình cứ cảm thấy trống rỗng. Lâu lâu thì lại đau buốt lên một lần . . Nhất định là do ở gần cậu ta. "
Anh nhúng vai.
" Cảm ơn mày A Hắc! Nếu không có mày sợ là lúc đó không ai biết tao ngất rồi "
" Thiên đúng là vẫn không thay đổi. Chính vì vậy mà tao chắc chắn anh ấy sẽ nhớ ra tao sớm thôi "
" Người này là ai? Bàn tay của người này ấm quá . . Cảm thấy thật bình yên "
Người phục vụ quay vào trong làm món.
" Cảm ơn anh! "
Bình luận