Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 9: Cuộc gọi không người nhận

Thẩm Vương Luân khuôn mặt vẫn không đổi sắc, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước. Bình tĩnh nói.

Đầu dây bên kia vẫn vang lên tiếng chuông đều đều, chỉ là chuông đã vang lên một lúc được khá lâu mà vẫn không ai bắt máy. Thẩm Vương Luân nhíu mày cảm thấy kì lạ.

- Chị Thẩm, em Hi Hi đây.

Nhấn số gọi thêm vài cuộc nữa, tình trạng vẫn như lần đầu khiến hắn bỗng nhiên cảm thấy lo lắng, nhưng rồi lại trấn an mình bằng cách Khả Phi đang bận việc. Sau đó thì nhắn cho cậu một tin.

- Khả Phi không nghe điện thoại của tôi... tin nhắn cũng không đọc. Bình thường em ấy không như thế. Tôi lo lắng em ấy sẽ gặp chuyện gì.

Giữa tiết trời oi bức thế này, nhìn thấy người hâm mộ vẫn luôn ủng hộ mình. Thẩm Vương Luân quyết định đi đến gần giao lưu với bọn họ một lát.

Nhưng mà nhìn Vương Luân như ngồi trên chảo nóng thế kia, Hi Hi vẫn cố trấn an hắn.

- Cậu tốt nhất đừng cho Vương Luân xem thời sự biết chưa? Đợi khi nào đến hội từ thiện kết thúc rồi mới được nói việc này cho em trai tôi nghe.

Xe ô tô đưa bọn họ về khách sạn, vẫn còn rất nhiều người hâm mô đang đứng đợi Thẩm Vương Luân để nhìn thấy hắn một lần.

Hắn nghe thấy cũng có lí, Khả Phi cũng có công việc của mình cho nên mới không kịp trả lời mình thôi. Tối nay em ấy đi làm về, chắc chắn sẽ gọi cho mình.

Tin nhắn gửi đi, Thẩm Vương Luân vẫn nhìn màn hình điện thoại, tựa hồ vẫn luôn chờ người ấy trả lời lại.

Lưu Tường không phải dạng người xấu tính gì, tính cách chị ấy rất thẳng thắn cũng chẳng để bụng hay tính toán gì. Ở giới nghệ sĩ này, có thể nói Lưu Tường rất được nhiều người kính nể. Ngay cả công ty quản lí cũng phải sợ cô ấy.

Hi Hi đứng ở bên cạnh, cũng nghe loáng thoáng được lời nói của Lưu Tường, cho nên cậu lo lắng hỏi.

Thẩm Vương Luân vừa dứt lời lập tức sải đôi chân dài bước đi, Hi Hi nhìn người này không hề lo lắng cho nên cũng không để tâm nữa. Lập tức vội vã đi theo sau.

Thẩm Vương Luân trầm mặc lắc đầu, giọng nói lạnh đi vài phần.

- Hi Hi... nghe nói tối nay Vương Luân có dự buổi tiệc lớn đúng không?

Thấy Thẩm Vương Luân cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại mà khuôn mặt dần dần thay đổi. Đoàn Hi Hi cảm thấy lạ cho nên hỏi thăm.

Giao lưu với mọi người cũng được vài tiếng. Sau đó hắn mới cúi đầu chào mọi người đi vào khách sạn. Vừa bước vào căn phòng, hắn lập tức mở điện thoại kiểm tra tin nhắn. Nhưng mà vẫn chưa hề có một tin nào phản hồi lại.

- Anh Luân, Khả Phi còn có công việc của mình mà. Chắc hôm nay shop giày đông khách cho nên cậu ấy mới không bắt máy được. Anh đừng quá lo lắng, Khả Phi luôn chờ đợi anh mà. Được rồi, anh mau vào trong thay đồ đi. Chúng ta chuẩn bị dự đêm hội từ thiện.

Việc bắt tay, kí tên cho nhiều người khiến thời gian trôi qua rất nhanh. Ngay cả khi những người từ đoàn phim quay về hắn cũng không hề để ý đến.

- Chị ấy sẽ không làm gì tôi đâu, chúng ta mau về khách sạn.

Nay bạn Cỏ mệt nên mai rồi ra bộ kia luôn TvT

Ngồi trong xe ô tô, tranh thủ thời gian rãnh rỗi và không có ai này. Thẩm Vương Luân lập tức nhấn một cuộc gọi đi, mà người hắn gọi không ai khác chính là Khả Phi.

- Phi Phi, nhìn thấy tin nhắn thì gọi cho anh ngay nhé.

Đồ của người yêu mua cho, làm sao hắn không biết được chứ. Mang theo tâm trạng phấn chấn, Vương Luân đi vào phòng tắm.

Lời vừa dứt, đầu dây bên kia đã lo lắng kể lại sự tình cho cậu nghe. Khiến cho mặt của Hi Hi từ bình thường chuyển sang trắng hoàn toàn. Hai tay cũng run theo... giờ đây, cậu hiểu ra nguyên nhân vì sao Khả Phi không bắt máy Vương Luân rồi. Mà chỉ e là, khi nghe được sự việc thì Vương Luân cũng sẽ kích động mà bay về lại Bắc Kinh mất.

Chỉ là lúc hắn vừa đi vào thì Hi Hi nhận được một cuộc điện thoại, nhìn vào bên trong màn hình. Hoá ra là chị gái của Vương Luân gọi.

Tút... tút.... tút.

Thẩm Vương Luân biết dù cho người này có biết được bí mật gì của mình thì cũng sẽ không đi tiết lộ bí mật cho người ngoài. Bởi vì Lưu Tường luôn đối tốt với Thẩm Vương Luân như một đứa em trai mình, mấy năm trước khi mới được chú ý. Cũng là Lưu Tường giúp hắn rất nhiều. Cho nên hắn hoàn toàn yên tâm với người này.

Bình thường, chỉ cần hắn gọi hay nhắn tin thì Khả Phi sẽ lập tức bắt máy ngay. Vậy mà hôm nay, chuông thì reo mà người lại chẳng thấy đâu.

- Việc gì mà phải giấu anh ấy thế? Chị có thể nói cho em nghe được không?

- Dạ vâng... tối nay anh ấy đi dự đêm hội từ thiện ạ. Có chuyện gì sao ạ?

Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy an tâm hơn. Lấy lại tinh thần, Vương Luân nhận bộ đồ vest màu đen do Hi Hi đưa đến mang vào phòng tắm để thay.

Thẩm Vương Luân có bỗng nhiên cảm thấy không yên lòng. Chỉ sợ Khả Phi gặp chuyện không tốt mất, nội tâm hắn bỗng nhiên cũng cảm thấy vội vã. Giống như là có điềm xấu vậy.

Cậu có số của tất cả mọi người trong nhà Vương Luân, nhưng mà đây là lần đầu tiên có người nhà họ Thẩm chủ động gọi cho cậu.

- Tôi biết rồi!!

- Bộ đồ đó là do Khả Phi mua cho anh đó.

- Anh Luân... từ lúc ngồi trên xe đến giờ em cứ thấy anh nhìn vào điện thoại rồi thay đổi sắc mặt liên tục. Chẳng lẽ... anh và Khả Phi cãi nhau sao?

- Vâng ạ.

----****---

Đầu dây bên kia một giọng nói ấm áp vang lên nhưng chứa đầy sự lo lắng hỏi cậu.

Thẩm Hi Hi và bảo vệ vẫn luôn theo sát hắn, để tránh việc người hâm mộ có những hành động không tốt.

Đoàn Hi Hi gật đầu cảm thấy có lí. Hai người này thương nhau còn không hết lấy gì mà cãi nhau đây chứ?

Cậu cảm thấy khó hiểu, nghi hoặc hỏi lại.

- Anh Luân... chị ấy nói biết bí mật là bí mật gì vậy? Chúng ta có cần đề phòng hay không?

Trước khi hắn vào phòng tắm, Hi Hi còn không quên nói đùa.

Cô Thẩm vội vàng dặn dò Hi Hi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...