Chương 108: Hành trình tìm lại ánh sáng
" Đói bụng quá!!!"
n là Bạch Dương Vĩ hạnh phúc... thì dù khó chấp nhận đến mấy bọn họ cũng phải chấp nhận thôi.
"Bà có thấy không? Cháu bà sắp cưới vợ rồi đấy... mà vợ của nó là nam. Lâm Phong, Dĩ Anh... hai người thấy không. Cháu tôi mạnh mẽ lắm, hai chúng nó vượt qua áp lực của xã hội rồi. Hai người ở trên cao nhớ chúc phúc cho cháu tôi đấy"
"A...."
"Ngoan, ăn cơm đi. Cha mẹ không để ý đâu..."
Nhậm Phi mỉm cười, trực tiếp mở cửa kéo vợ mình ra nói.
Hai vợ chồng họ Bạch nhìn Sở Hoà dạo này có chút da thịt cũng đủ hiểu thời gian sống ở ven biển, dù Bạch Dương Vĩ có vất vả đến đâu cũng chăm sóc, cưng chiều Sở Hoà một cách hết mực. Có thể nói Bạch Dương Vĩ xem Sở Hoà như một bảo bối nhỏ.
Cả hai người ùa ra, vừa gặp ngay Bạch lão gia cũng bước ra ngoài. Cả ba người cùng đồng loạt hướng về nhà ăn mà kêu lên.
"Mặc kệ vậy, chúng ta ăn cơm rồi tính tiếp"
"Hoà, há miệng nào. Đến giờ ăn cơm rồi"
Ngồi trên bàn ăn, mặc dù trước mặt cậu là bóng tối. Nhưng cậu vẫn cảm nhận được đối diện cậu là hai người đã sinh ra Bạch Dương Vĩ.
Sở Hoà giật mình, vội vàng xua tay làm ra ngôn ngữ kí hiệu. Ngụ ý với Bạch Dương Vĩ rằng cậu có thể tự ăn được, nếu không ông bà chủ sẽ không vừa lòng.
Sở Hoà hay ai cũng vậy, mi�
"Ai da.... Biết thế chúng ta về nhà của chúng ta vậy, chỉ vì chuyện tác hợp mà giả vờ ngủ trốn ở trong phòng. Bụng em bây giờ đói quá"
"A..."
Tiếng cười thoả mái vang lên, hai người đàn ông lớn tuổi ở trong căn phòng cùng mỉm cười nhìn về hạnh phúc của hai đứa trẻ.
Bạch Dương Vĩ vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng nói.
Ngày hắn bị tai nạn, nếu không có Sở Hoà dám hy sinh. Liệu rằng Bạch Dương Vĩ sẽ thế nào? Đó là câu hỏi bọn họ đã từng nằm suy nghĩ, rồi tự hỏi với nhau hằng đêm trong những ngày tháng Bạch Dương Vĩ cùng Sở Hoà bỏ đi.
Ông bà nhà họ Bạch cuối cùng cũng nghĩ thông, những ngày tháng Bạch Dương Vĩ bỏ đi. Việc ở công ty liên tục kéo đến, hai người bọn họ một lần nữa quay trở lại thương trường quản lí công ty mới biết nó mệt mỏi đến cỡ nào. Một mình Bạch Dương Vĩ quản lí nhiều như vậy, chắc hẳn áp lực rất lớn.
Sở Hoà cúi đầu, hai tay đan vào nhau lúng túng không biết nên làm thế nào.
"Lão gia, một nhà bốn người đã yên ổn rồi"
Ngồi trên bàn ăn cơm, một nhà bốn người ngồi cạnh nhau. Không khí trở nên trầm lặng đến lạ thường.
Bạch Nhân lại phụ hoa thêm một câu, khiến Sở Hoà thấy sống mũi mình cay cay. Cậu há miệng, để Bạch Dương Vĩ đút mình ăn.
"Hoà, mau ăn đi con còn cần phải đi phẫu thuật. Ăn vào mới có sức khoẻ"
Ở trên bàn ăn, lời trò chuyện với nhau không nhiều, vẫn còn ở đâu đó sự ngượng ngạo. Nhưng mà hy vọng là sau này mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
Tiểu Ái Nhi cùng Nhậm Phi ở trong phòng ngủ, bụng đói xoa tay than vãn.
Lão gia nằm trên giường, gật đầu vài cái. Sau đó tự nhìn hai tấm ảnh cười nói một mình.
Bạch Dương Vĩ lại mỉm cười gắp thức ăn cho cha mẹ, sau đó xúc một muỗng cơm đưa đến miệng Sở Hoà. Theo như thói quen thường ngày muốn đút cậu ăn.
Bạch Dương Vĩ vừa nói,Sở Hoà lại ngượng ngùng kêu a một tiếng. Bỗng nhiên trong chén ăn của cậu có một miếng thịt cá đã được gỡ xương, giọng của Thái Tuế Vân vang lên.
Suy cho cùng...bọn họ cũng chỉ có một mình Bạch Dương Vĩ là con, bọn họ không thể chèn ép hắn đến mức bỏ đi như thế được.
Bữa ăn trở yên bình đến lạ, Minh Tuấn lặng lẽ tiến vào phòng lão gia đang nằm trên giường, trên tay ông cầm hai tấm ảnh đã cũ kĩ. Quản gia nói.
"Cứ để Bạch Dương Vĩ đút ăn, con dâu nhà họ Bạch kén ăn thì sau này chồng con biết phải chiều chuộng con như thế nào?"
Sở Hoà được Bạch Dương Vĩ cho biết tin cha mẹ đã đồng ý chuyện hai người bọn họ quen nhau, đến hiện tại đầu óc cậu vẫn cảm thấy vang lên những tiếng chuồng đến nhứt óc. Cảm giác như thể không tin được.
Một lần nữa hai chữ "con dâu" được Thái Tuế Vân thốt ra khiến Sở Hoà không tin được, giọng nói của bà vẫn lạnh lùng như cũ. Nhưng mà có thể nhận ra được một điều, trong lời nói đã mang theo sự chấp thuận.
Bình luận