Chương 17: Cài hoa trong đám cưới!
Cậu thở dài một tiếng, thầm ao ước hắn và cậu có thể cùng nhau trao nhẫn cưới. Nhưng bản thân Sở Hòa cũng thừa hiểu, giấc mơ vốn cũng chỉ là giấc mơ.
Sở Hòa lấy hai cái cài hoa để sẵn trên bàn, tự giác cài hoa lên áo xong thì giúp hắn cài hoa lên phía bên phải áo ngực. Đây là hoa hồng giả được làm tự nhựa, mỗi khách mời trước khi vào đám cưới sẽ được phát cái này để cài vào.
" Hứ!"
đường.
Bạch Dương Vĩ nhận lấy bộ đồ vest trong tay rồi nhắc nhở.
Sở Hòa làm ra kí hiệu ngôn ngữ.
Bạch Dương Vĩ tốt bụng dùng tay chỉnh lại tóc cho Sở Hòa, hai người ở với nhau khoảng cảnh gần. Sở Hòa hai má đỏ bừng bừng không thôi.
" Chồng! Em cảm thấy hai người vừa nãy rất hợp nhau đó"
" Dương Vĩ! Sở Hòa. Mau lại đây?"
Sở Hòa bé nhỏ ấy....
" Nhóc con này nghe tin được đi đám cưới thì rất là vui. Còn chuẩn bị từ rất sớm kia"
" A!"
" Ha ha bạn bè thời cấp ba hầu như đều có mặt ở đây, bây giờ thấy công tử Bạch trở về có lẽ họ rất vui. Nào! Các cậu mau cài hoa vào áo đi. Sau đó thì vào trong tìm chỗ ngồi"
Vừa thấy Bạch Dương Vĩ và Sở Hòa. Trương Cảnh Nham kêu to.
Bạch Dương Vĩ cười cười đáp.
Trương Cảnh Nham mời bọn họ tham dự vào lúc mười hai giờ trưa, từ nhà của Bạch Dương Vĩ đến buổi tiệc chỉ mất có hai mươi phút đi xe. Khoảng 11 giờ trưa thì bọn họ bắt đầu xuất phát.
Sở Hòa nhan sắc bình thường. Chắc chắn sẽ không ai để ý đến cậu. Nhưng Bạch Dương Vĩ thì lại khác, hắn mang theo khuôn mặt đẹp trai nam tính, kèm theo đó là chút lạnh lùng cùng thân hình cân đối. Lúc hắn từ trong xe bước ra, có không ít người đã chú ý đến hắn.
Cậu nhìn bộ vest đen của Bạch Dương Vĩ, liền tưởng tượng cảnh hắn trở thành chú rể, một thân mặc bộ vest đen lịch thiệp tiến vào l�
Bạch Dương Vĩ vừa tiến đến, Trương Cảnh Nham đã vui vẻ ôm lấy hắn. Mãi một lúc sau mới buông ra, rồi nhìn Sở Hòa.
Lúc này, vợ của Trương Cảnh Nham là Tiểu Lộ Đào huých vai chồng mình nói nhỏ.
Cốc! Cốc! Cốc.
" Bây giờ thì đẹp trai hơn một chút rồi"
" Vừa nãy quên chải tóc sao ? Vì sao tóc lại rối như vậy ? Muốn người khác cười cậu sao đồ ngốc này ?"
" Nhưng em nhìn bọn họ rất hợp nhau, rất xứng đôi"
" Được rồi!"
Sở Hòa ở trong phòng đáp lại, vội vã a lên một tiếng rồi ôm bộ đồ vest chạy ra mở cửa. Bạch Dương Vĩ mặc đồ ở nhà, đứng ở trước cửa phòng cậu chờ đợi.
Sở Hòa gật đầu, đợi Bạch Dương Vĩ xoay người đi thì nhanh chóng lấy bộ đồ vest vừa được hắn mua cho ủi thật nhanh, cậu cũng cần phải sửa soạn để đi đám cưới.
Bạch Dương Vĩ nói thay Sở Hòa, Trương Cảnh Nham gật đầu cười cười đáp.
" Cậu đó! Mau mặc áo quần vào nhanh lên đi. Chúng ta còn phải xuất phát nữa"
Sở Hòa gật đầu, tỏ ý cảm ơn hắn lần nữa. Bạch Dương Vĩ thỏa mái cười lớn, sau đó cả hai người bước xuống xe.
Hắn cũng nhìn cậu một lúc, sau đó nhanh tay sửa lại mái tóc của Sở Hòa. Còn không ngừng nhắc.
Rất nhanh đã đến chủ nhật tuần sau, Sở Hòa đã tỉnh dậy từ lúc sớm. Tự tay ủi bộ vest của Bạch Dương Vĩ từng chút một, rồi lại cẩn thận treo lên giá treo đồ.
Sở Hòa cười hì hì không đáp.
Nhưng bọn họ cũng không chú ý nhiều đến như vậy, sau khi cài hoa xong thì bọn họ tiến vào bên trong.
Sở Hòa bị câm, vốn không thể nói chuyện. Mà Bạch Dương Vĩ cũng đang dùng thời gian rãnh để xem giá thị trường cổ phiếu, cho nên hầu như bọn họ không tiếp xúc với nhau nhiều.
" Được rồi công chúa nhỏ của anh. Ai mà không biết em là hủ nữ, chỉ cần thấy hai nam nhân thân thiết một chút thì đầu óc đã có suy nghĩ khác rồi."
Bạch Dương Vĩ sửa tóc của Sở Hòa một lúc mới hài lòng nói.
" Đã là người của Bạch Dương Vĩ thì nhất định không để người khác chê cười. Có biết không ?"
Bạch Dương Vĩ cũng rất thỏa mái để cậu giúp mình, hình ảnh một nam nhan lớn để một nam nhân nhỏ giúp mình cài hoa khiến nhiều người quay đầu lại nhìn.
Hai người nhìn nhau cười, vui vẻ tiếp khách. Mà người trong cuộc lại không biết rằng, sau cái đám cưới lần này. Biến cố ập đến rất nhiều.
" Cảm ơn cậu chủ!"
đám cưới. Lúc này cũng chưa phải là lúc buổi tiệc bắt đầu, Trương Cảnh Nham cùng vợ mình cũng đang đứng ngoài cửa tiếp đãi các khách mời vào.
Đám cưới được tổ chức tại nhà hàng sang trọng, nghe nói cô dâu của Trương Cảnh Nham là một người mẫu nhỏ chưa có tiếng tăm, nhưng nhan sắc thì lại không thể chê vào đâu được.
" Sở Hòa ! Áo quần của tôi đã chuẩn bị xong chưa ?"
" Lâu rồi không gặp nhé nhóc Hòa!"
Trương Cảnh Nham lại phì cười đáp.
Tài xế đưa họ đến nhà hàng rất nhanh chóng, Sở Hòa định mở cửa bước ra thì Bạch Dương Vĩ kéo lại.
" Đừng nói bậy, Bạch Dương Vĩ không thích đồng tính. Hắn đã có vị hôn thê của mình rồi. Sở Hòa là người làm theo hắn từ nhỏ đến hiện tại, hắn đối xử với cậu ấy như người trong nhà. Tuyệt đối không có chuyện đó xảy ra"
Sở Hòa cũng để ý thấy những ánh mắt ngưỡng mộ của người ngoài dành cho Dương Vĩ. Trong lòng tự hào không thôi.
" Ưm..."
Trương Cảnh Nham nắm tay Tiểu Lộ Đào đáp.
" Được rồi! Hợp với nhau là một chuyện, ở cạnh nhau được hay không còn do duyên số. Giống như anh với em vậy, là do duyên số mà chúng ta nên vợ chồng đó bà xã à"
Sở Hòa ngơ ngẩn mở to mắt nhìn Bạch Dương Vĩ, không hiểu hắn muốn làm gì.
" Cậu chủ lúc nào cũng tỏa một hào quang sáng chói vậy"
Sở Hòa cùng Bạch Dương Vĩ ngồi ở phía sau của xe ô tô, cả hai người đều mặc vest đen. Một người lịch lãm, một người không có nét gì nổi bật. Nhìn một chút cũng biết rõ thân phận của bọn họ không giống nhau rồi.
Sở Hòa đi theo sau Bạch Dương Vĩ tiến vào trong buổi l�
Bình luận