Chương 19: Lột vỏ tôm
Buổi tiệc di�
Sở Hòa đang lúng túng không biết làm thế nào Bạch Dương Vĩ khoát một tay lên vai cậu, cười tươi đáp.
Sở Hòa nhìn bó hoa cưới trắng lắp lánh đủ màu sắc trên không trung. Bỗng nhiên lòng không nhịn được đưa tay lên.
Cô dâu chú rể xuất hiện, từng đợi vỗ tay reo hò vang lên. Sự chúc phúc của bọn họ dành cho vợ chồng Trương Cảnh Nham rất nhiều.
Khỏi phải nói, những cô gái có người yêu là háo hức màn này nhất. Sở Hòa chỉ là bị Bạch Dương Vĩ kéo đến xem cuộc vui mà thôi.
Lực tung hoa có vẻ rất mạnh, bó hoa bay ra xa. Đám người nhao nhao muốn bắt được nó.
" Bảo bối, em đừng lo lắng nữa. Người không biết quý trọng tình cảm sau này nhất định sẽ sống đau khổ. Người trọng tình cảm, cuộc sống sau này tự động sẽ hạnh phúc"
Bạch Dương Vĩ cùng không hỏi nhiều, tiếp tục quay sang nói chuyện với bạn bè.
" Đúng vậy, Sở Hòa không chỉ là người làm mà là còn một người em thân thiết của tôi. Còn tôi ở đây, không ai được bắt nạt Sở Hòa, chỉ khi nào tôi và cậu ấy không còn liên quan thì mọi người mới có quyền ức hiếp cậu ấy."
Bàn của Sở Hòa ngồi là bạn bè cấp ba gặp mặt, bọn họ vui đến độ uống rượu không ngừng. Bạch Dương Vĩ tiếp rượu bọn họ, cười không ngừng.
Chỉ là đám bạn học thấy vậy, một người nam nhân lên tiếng.
Hàn Châu quay đầu lại nhìn người yêu mình, sau đó cười cười ăn con tôm mà anh đưa đến miệng. Nam nhân trước mặt ôn nhu đến lạ, Hàn Châu nói.
Sở Hòa gật đầu, sau đó lại tự thu mình lại. Im lặng gắp thức ăn.
" Chậc! Tình cảm anh em tốt quá nhỉ"
" Mau ăn đi, đừng quá lo lắng cho tôi. Cậu bây giờ là khách mời, không phải là người làm trong nhà"
Trương Cảnh Nham xuất hiện, không khí của bàn ăn lại càng lúc càng vui tươi hơn. Chỉ duy nhất có Sở Hòa là lẻ loi một mình.
Bạch Dương Vĩ ghé tai Sở Hòa nói nhỏ.
Mọi người cười đồng loạt không nói nữa, một người chuyển sang chủ đề khác.
" Năm sau nếu có làm đám cưới thì nhớ mời tôi nhé ?"
Mọi người đều chúc mừng Sở Hòa, nhưng còn việc cậu cưới ai thì mọi người cũng không bận tâm đón già đoán non.
Sở Hòa biết Bạch Dương Vĩ đang giải vây cho mình,trong lòng có chút cảm kích. Đám bạn lại nói tiếp.
Hàn Châu vẫn quan sát Sở Hòa, trong lòng nặng nề thở dài một tiếng.
Cậu không phải ngại chuyện việc mình làm người ở chỗ Bạch Dương Vĩ, mà là cậu tự ti vì không ai có thể giao tiếp được với cậu.
n ra rất vui vẻ, bàn tiệc của Bạch Dương Vĩ tuy có uống rượu nhưng không ai say cả. Cuối buổi tiệc, mọi người đều đứng tập trung lại xem cô dâu tung hoa.
Sở Hòa nhìn khung cảnh đám cưới đến mê mẩn, ánh đèn lung linh, nụ cười hạnh phúc, nhẫn cưới đeo vào tay. Một cuộc tình có kết quả.
" Vẫn là anh hiểu lí lẽ nhất"
Sở Hòa gật đầu, giấu hắn chuyện mình đã gặp Hàn Châu.
" Nếu cậu ấy không làm hại ai, hạnh phúc sẽ không bỏ rơi cậu ấy"
" Sở Hòa! Mau lấy vợ thôi!"
" Vừa đi vệ sinh sao?"
Mọi người nhìn Sở Hòa chằm chằm, có vài người còn trêu rằng.
" Có phải Sở Hòa sẽ giống em, sau này sẽ có hạnh phúc không?"
Nam nhân kia thành thật đáp lại.
Chỉ một cái bắt tay đã lấy được bó hoa, hoặc cũng có thể nói. Bó hoa vừa hay bay đế Sở Hòa vậy
Hàn Châu cười cười khen người yêu mình.
Được một lúc nữa thì cả phòng đám cưới tắt đèn, tiếng nhạc du dương từ piano vang lên. Buổi l�
Sở Hòa thấy có người nhắc đến mình thì ngượng ngùng lập tức cúi đầu không đáp.
Cô dâu xoay lưng lại với mọi người, sau tiếng đếm " Một, hai, ba" thì tung hoa lên.
chính thức được bắt đầu.
Sở Hòa quay về chỗ ngồi, Bạch Dương Vĩ xoay đầu hỏi.
Sở Hòa nhìn thấy trên bàn có món tôm. Biết hắn thích ăn tôm nhưng không thích ăn cả vỏ, cho nên cậu gắp vài con bỏ vào chén mình. Sau đó lại cẩn thận lột vỏ bỏ vào chén hắn.
" Này! Tôi không thể sống mà không có Sở Hòa đâu. Cậu ấy hiểu tính tình của tôi nhất đó! Ha ha"
Bên cạnh đó là những món ăn được bày biện lên bàn, mọi người vừa ăn vừa uống rượu.
Hành động này rất tự nhiên, cậu làm việc này cũng đã nhiều năm rồi. Bạch Dương Vĩ cũng không hề nói gì.
" Chà! Sở Hòa bao năm nay vẫn làm người giúp việc ở Bạch gia sao? "
Bộp!
Sở Hòa ngẩn ngơ nhìn bó hoa, sau đó bất giác lén nhìn Bạch Dương Vĩ đang đứng ở bên cạnh vỗ tay khen cậu. Cảm giác muốn cưới người này mãnh liệt trong tim cậu.
Bình luận