Chương 23: Chung một phòng
Sở Hòa biết hắn vốn luôn quan tâm đến Tiểu Ái Nhi, bản thân cậu cũng biết thân biết phận. Chưa từng gây rắc rối gì đến cho hắn.
Hai người sóng vai nhau, bước đến nhà hàng của khách sạn.
Sở Hòa kêu lên một tiếng, sau đó hì hục mang hết đống đồ mình đã chuẩn bị từ trước. Theo chân Bạch Dương Vĩ vào khách sạn.
Trong giọng nói hắn chứa đầy sự cưng chiều.
Hóa ra là vợ sắp cưới của hắn gọi đến, Sở Hòa khựng người lại một chút. Sau đó tiếp tục dọn đồ đạc.
" À! Là Sở Hòa. Cậu ấy đi theo để giúp anh mang theo chút đồ đạc"
Cậu nhìn quanh một hồi, cuối cùng cũng nhớ ra là mình đang đi biển với Bạch Dương Vĩ.
Cậu vẫn luôn âm thầm chăm sóc hắn, vẫn luôn biết hắn cần và muốn gì. Bạch Dương Vĩ mỉm cười nhìn câu nói.
" A..."
" Đi với ai?"
Bạch Dương Vĩ ngẩng mặt nhìn, chỉ thấy Sở Hòa vẫn đang cặm cụi ăn súp của. Nhưng hai tay vẫn còn đang dính chút nước sốt của món tôm.
Dáng vẻ cao quý, cùng với nét điển trai của Bạch Dương Vĩ thu hút khộg biết bao ánh nhìn của nhiều người. Đến cả l�
" Không có anh ở đó, lúc nào Nhi Nhi cũng bị ăn hiếp cả. Mau về đây với anh"
" Thưa quý khách, số phòng của quý khách là 405. Phòng đôi dành cho hai người ở"
Ở bên kia đầu dây, Tiểu Ái Nhi dùng âm thanh ngọt ngào hỏi.
Bạch Dương Vĩ xoa xoa cằm giải thích.
Lúc vào trong thang máy, cậu đưa ra kí hiệu ngôn ngữ hỏi hắn.
" Chỉ mới nhìn phòng thôi mà đã ngu ngốc đến vậy rồi sao đồ ngốc ?"
" Biết vậy lúc nãy đã nhờ nhà bếp lột vỏ mấy con tôm này rồi"
Sở Hòa gật đầu, đứng lên đi theo hắn ra khỏi phòng.
Bạch Dương Vĩ trở mình, lười nhát nói. Buổi chiều rồi hãy đi biển, bây giờ chúng ta đi ăn trưa đi.
" Bảo bối! Là anh đây."
" Này! Cậu đi biển không phải chỉ để ngủ đó chứ ?"
Hắn còn chưa nói hết, một chén tôm đã được lột sạch vỏ, từng miếng thịt tôm chắc nịch được phơi bày trước mắt hắn.
Hắn hối thúc cậu một chút, sau đó thì nằm xuống giường nghịch điện thoại.
Cô siết chặt điện thoại, có vẻ rất tức giận. Nhưng lại giả vờ nói.
" Mau sắp xếp đồ đạc đi!"
"Không phải nói là sẽ ở hai phòng riêng sao?"
tân khách sạn cũng đỏ mặt khi nhìn thấy hắn.
" Hôm nay là cuối tuần, anh muốn đi biển để giải tỏa căng thẳng"
Hắn thích nhất là ăn tôm, nhưng phải là tôm lột vỏ. Bình thường thì Sở Hòa sẽ là người lột vỏ tôm cho hắn ăn. Nhưng hắn đã từng dặn dò là cậu không cần làm như vậy khi ở bên ngoài, cho nên lần này Sở Hòa làm đúng theo ý hắn.
" Vậy anh mau nghỉ ngơi đi, em đi ngủ một chút. Hôm nay uống nhiều rượu, có chút chóng mặt"
Bạch Dương Vĩ lay một hồi, cuối cùng Sở Hòa cũng mơ màn tỉnh dậy. Ánh mắt của cậu lộ rõ sự ngơ ngác trên khuôn mặt, mái tóc cũng có chút hỗn loạn.
Bạch Dương Vĩ nói đi biển thì phải ăn hải sản, hắn gọi một bàn ăn đầy hải sản. Trong đó có một dĩa tôm.
" Xin chào, tôi là Bạch Dương Vĩ. Đã đặt phòng trước"
Sở Hòa mở vali, hì hục dọn dẹp đồ đạc.
Đây là khách sạn cao cấp, dĩ nhiên căn phòng nào cũng đầy xa hoa và lộng lẫy. Phòng khách riêng, phòng ngủ riêng... tất cả đều rất sang trọng.
"V...vâng ạ"
Suốt cả một buổi, hai người đều yên lặng ăn cơm. Vốn dĩ Sở Hòa không thể nói chuyện, còn hắn thì đang phải hì hục lột vỏ của một con tôm. Miệng thì lẩm bẩm.
Bạch Dương Vĩ búng nhẹ lên trán cậu một cái, Sở Hòa ôm trán xoa xoa nhìn hắn.
Bạch Dương Vĩ cười đáp.
" Chỉ có hai người thôi sao?"
" Vốn dĩ là như vậy, nhưng tôi nghĩ lại dù sao cậu cũng bị câm. Đôi khi có chút bất tiện, dù sao ở chung với tôi cũng không vấn đề gì. Tôi và cậu thì làm sao phát sinh vấn đề được ?"
" Được rồi! Nhớ chăm sóc bản thân cho tốt. Anh đợi em về"
" A..."
Sở Hòa phấn khích a lên một tiếng, sau đó cả hai cùng tiến vào cùng nhận phòng.
Bạch Dương Vĩ nói tiếng cảm ơn, thong thả nhận thẻ. Chỉ có Sở Hòa là hai mắt trợn to nhìn hắn.
Nhân viên khách sạn ngượng ngùng kiểm tra thông tin của hắn, sau đó đưa cho hắn một tấm thẻ. Lịch sự đáp.
" Cảm ơn!"
Tiểu Ái Nhi thật sự không thích Sở Hòa một chút nào, cô cho rằng cậu là một người câm. Lúc nào cũng ủ rũ, thân phận thì thấp hèn. Có thể nói là trong mắt Ái Nhi, Sở Hòa hoàn toàn không xứng được đối đãi tốt.
Bạch Dương Vĩ nằm trên giường lướt xem tin tức thì có cuộc điện thoại gọi đến, hắn mỉm cười vui vẻ bắt máy.
Tiểu Ái Nhi lại hỏi.
" Đã tỉnh chưa ? Nếu tỉnh rồi thì mau chúng mang đồ vào trong khách sạn."
Hai người nói thêm vài câu nữa rồi tắt máy, Sở Hòa cũng vừa hay thu xếp đồ đạc xong.
" Đúng vậy!"
" Cảm ơn cậu! Sở Hòa!"
Đến cả khi nhân viên mang chiếc xe đẩy đến giúp cậu vận chuyển đồ đạc, cậu vẫn không thôi thắc mắc nhìn Bạch Dương Vĩ.
" Em mới vừa về đến nhà, hôm nay mấy người bạn ngoại quốc mở tiệc. Hại em uống rất nhiều rượu, giá mà có anh ở đây thì tốt"
Bốn tiếng lái xe, cuối cùng cũng đến thành phố S. Sở Hòa vẫn đang ngủ say như thể dù trời có sập xuống cậu cũng không hề hay biết, Bạch Dương Vĩ lái xe vào hầm để xe của khách sạn. Sau đó lay cậu tỉnh dậy.
Mấy năm nay, Bạch Dương Vĩ mỗi lần về nước đều mang theo Tiểu Ái Nhi nên Sở Hòa không cùng hắn đi du lịch. Đây là lần đầu tiên cậu ở trong một căn phòng xa hoa thế này, ánh mắt cũng trở nên ngơ ngác luôn rồi.
" Anh đang làm gì vậy?"
Bình luận