Chương 36: Dương Vĩ, em yêu anh
Nhưng hôm nay Sở Hòa thật dũng cảm, cậu gỡ một bàn tay của hắn ra. Nhẹ nhàng dùng ngón tay gầy gõ của mình viết lên bàn tay hắn từng chữ.
Vậy thì cho cậu được một lần bày tỏ tình yêu thương với hắn trước khi rời đi vậy.
Giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má, thống khổ nhưng lại nhẹ nhàng. Đau lòng nhưng lại cảm thấy bản thân mình lần này quyết định đúng rồi.
Đúng vậy? Chẳng thà cứ thừa nhận một lần. Dù có bị đuổi đi cũng không sao.
Sở Hòa lắc đầu như muốn chứng minh mình vô tội.
"Con mẹ nó cậu là đồ khốn nạn!"
Rõ ràng là cậu không hại Tiểu Ái Nhi, rõ ràng là cậu chỉ muốn lấy lại chiếc vòng. Tại sao không ai chịu tin cậu? Đến cả người làm xung quanh chứng kiến cũng không ai chịu giúp cậu.
Bạch Dương Vĩ cứng đầu không tin vào sự thật. Hắn vốn nghĩ rằng Sở Hòa chỉ là cố tình chọc tức hắn... Bạch
Dương Vĩ không tin, lửa giận bùng phát sắp đến đỉnh điểm.
Sở Hòa là Sở Hòa, vĩnh viên không phải là Tiểu Ái Nhi mà có được tình yêu thương của hắn.
Vừa nhớ đến Bạch Dương Vĩ thì hắn đã xuất hiện, vẻ mặt hung dữ của hắn khiến cậu hiểu lầm rằng chỉ vì Tiểu Ái Nhi bị thương nên hắn mới như vậy.
Bạch Dương Vĩ lao vào đè Sở Hòa suốt giường, hắn dùng đôi bàn tay to lớn của mình siết chặt cổ cậu. Ánh mắt đỏ bừng như quỷ dữ mắng.
Hóa ra là như vậy, hóa ra Tiểu Ái Nhi và Bạch Dương Vĩ đã đọc được rồi.
Bạch Dương Vĩ ném một tờ giấy ố vàng đến trước mặt Sở Hòa. Gằng từng chữ hỏi.
Sở Hòa lặng lẽ thở dài, chuyện lần này có thể Bạch Dương Vĩ rất giận.
Cậu cũng là con người, cũng có quyền yêu thương và nhu cầu tình dục. Lần đầu tiên trong năm mười tám tuổi cậu thủ dâm, hình ảnh Bạch Dương Vĩ hiện về quả là không sai.
Sở Hòa vẫn điềm tĩnh đứng dậy, cúi đầu làm ra kí hiệu ngôn ngữ.
Sở Hòa lại trái ngược với hắn, bình thường cậu hay nhút nhát, sợ hãi mọi người đến kì lạ...
Giờ phút này cậu thật sự tuyệt vọng rồi, cuối cùng những thứ cậu che giấu đều tan thành mây khói. Bộ dạng hung dữ của Bạch Dương Vĩ khiến Sở Hòa biết rằng mình nên đối diện với sự thật.
Sở Hòa ngẩn người ngồi trên giường, cậu rũ mắt nhớ về chuyện vừa xảy ra.
Đây là một trang trong cuốn nhật ký của cậu. Đây là bí mật thầm kín của Sở Hòa...vậy tại sao lại nằm trong tay Dương Vĩ.
"Sở Hòa, có phải là cậu đùa tôi không ? Hôm nay lại còn biết chọc tức tôi? Chỉ cần cậu thừa nhận không phải do cậu viết, cậu thừa nhận mình không phải đồng tính thì tôi sẽ bỏ qua cho cậu mà"
Sở Hòa dùng ánh mắt sâu lắng nhìn Bạch Dương Vĩ, chỉ mỉm cười nhẹ nhìn hắn.
Cậu nghĩ thông rồi, cả đời che giấu sẽ rất đau khổ. Nói ra cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp, chí ít ra đối phương cũng hiểu tấm lòng của cậu.
Sở Hòa không hiểu chuyện gì xảy ra, cầm tờ giấy lên. Vừa đọc vài chữ cậu đã biết lần này có giấu đằng trời cũng bị phát hiện ra.
"Sở Hòa, đây thực sự là cậu viết sao? Cậu thật sự là đồng tính sao?"
Mọi người nhớ vote cho Cỏ nhen ( ◜‿◝ )♡
Chỉ tiếc là hiện tại sẽ chẳng còn ai tin vào hay muốn bảo vệ cậu nữa.
Sự kinh tởm dần lên, từng chữ trong tờ giấy nhật ký cậu ghi ra lại vang lên trong đầu hắn.
Mặt của Sở Hòa lệch qua bênh phải, khóe miệng cũng chảy ra ít máu rồi.
"Cậu mau giỏi thích cho tôi!"
Hôm qua có nhiều chị em thắc mắc là sau này Sở Hòa mù vĩnh vi�
Người hắn tin tưởng bấy lâu nay hóa ra lừa hắn.
"Em xin lỗi...là lỗi của em!"
Bạch Dương Vĩ sững sờ nhìn Sở Hòa.
Giá như cậu có thể nói được, dù cho mọi người không tin cậu cũng muốn thử tự bảo vệ bản thân một lần.
Lúc này, cậu nhìn ra ngoài cửa đã thấy Tiểu Ái Nhi đang đứng ngoài đó nhìn mình cười khẩy. Cậu nhớ đến lời cảnh cáo của cô vào hai ngày trước.
Cuối cùng cũng thừa nhận rồi, cuối cùng cũng đã đi đến bước này. Sở Hòa không chạy trốn nữa.
Vừa nghĩ đến Bạch Dương Vĩ, trái tim cậu khẽ nhói lên từng đợt.
Chát!
n hả thì chuyện này không có đâu nha. Bộ này kết viên mãn, không ai thiếu xót hay mất mác cái gì cả.
------****-----
Bạch Dương Vĩ thở hồng hộc, nghiến răng cố chấp nói.
Sở Hòa ánh mắt ửng đỏ chua xót Bạch Dương Vĩ, sự thống khổ chịu đựng bao nhiêu năm nay bây giờ lại vô tình trào ra.
"Sở Hòa! tôi cá với cậu. Cậu chỉ có thể ở lại đây thêm ba ngày nữa!"
Góc giải đáp thắc mắc cho chị em.
Bạch Dương Vĩ lần này nhìn Sở Hòa, hai hàng nước mắt của cậu vẫn chảy dài trên mặt. Nụ cười nhẹ nhàng kia lại đi đôi với nước mắt khiến hắn càng tức giận hơn.
"Sở Hòa, chuyện này là thế nào?"
"Cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra" cuối cùng cậu cũng đã lĩnh ngộ được câu này.
Bạch Dương Vĩ cuồng nộ rút tay lại, thẳng tay tát cho cậu một cái.
Chỉ một cái đánh vào da thịt nhưng lại tựa như đánh xuyên vào trái tim của cậu.
Bạch Dương Vĩ tức giận đến mất không chế, hắn ghê tởm đồng tính...hắn thất vọng vì cậu dám lừa dối hắn.
Cạch!
Sở Hòa đặt một tay lên trái tim mình, tay còn lại đặt lên trái tim Bạch Dương Vĩ.
"Bạch Dương Vĩ! Em thích anh"
Bình luận