Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 43: Tên tật nguyền phế vật

"Con nói đi!"

Việc công ty dù sao cũng quan trọng hơn, Bạch Dương Vĩ mặc kệ hôm nay có phải ngày nghỉ hay không. Nhanh chóng thay đồ đi xuống lầu.

Mà Bạch Dương Vĩ cũng đã thấy được hình bóng vụt chạy của Sở Hòa. Trong lòng hắn không khỏi chán ghét, còn tự suy nghĩ.

Đợi một lúc lâu cuối cùng cũng đã bắt máy, giọng nói bên kia vang lên. Thím Hoa vừa nghe là biết phu nhân nhà họ Bạch.

"Tiểu Ái Nhi, con gọi ta có việc gì không? Vừa nãy đi uống trà cùng với vài người bạn. Xin lỗi vì đã bắt máy tr�

"Tên tật nguyền phế vật!"

Bạch Dương Vĩ càng nghĩ càng thấy không thuận mắt với Sở Hòa, trước khi đi xuống cầu thang đã thấy Sở Hòa đang trốn mình vào một góc tường. Hắn thấy mái tóc nhỏ của cậu lộ ra một chút.

Không phải cậu sợ hắn, mà là dù gì Bạch Dương Vĩ hiện tại cũng không muốn thấy cậu. Tránh được chừng nào thì tránh vậy, đợi một thời gian nữa xem tình hình thế nào.

Thím Hoa rất cẩn trọng đáp, Tiểu Ái Nhi chống cằm hỏi.

Bạch phu nhân rất thích Tiểu Ái Nhi, vừa nghe cô gái bên kia ngọt ngào gọi mình liền vui vẻ đáp ứng.

---***---

Tiểu Ái Nhi đạt được mục đích, cười khúc khích không ngừng. Giọng nói ngọt ngào êm ấm như một cô gái ngây thơ nói với Bạch phu nhân.

Đây chắc chắn là cậu ta chột dạ, vì xấu hổ vì những trò biến thái với mình nên mới ra sức trốn tránh như vậy.

Thím Hoa gật đầu vội vã rời đi, trong lòng không khỏi mắng Tiểu Ái Nhi vài câu.

"Chuyện là ngày mai sinh nhật bác, quà con đã chuẩn bị sẵn rồi. Nhưng sinh nhật năm nay con muốn tự tay chuẩn bị cho bác một cái bánh kem. Bác có thích không? tuy con vụng về nhưng con sẽ cố gắng. Nếu bác không thích con sẽ đặt một cái ở ngoài tiệm"

Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn thím Hoa hỏi.

Tiểu Ái Nhi vừa nhìn thím Hoa một cái, sau đó đáp.

Tiểu Ái Nhi cười khúc khích nói chuyện với Bạch phu nhân một lúc nữa thì tắt máy.

Thím Hoa ngơ ngẩn không hiểu lời nói của Tiểu Ái Nhi là gì, nhưng cô lại nói bà đợi mình một chút. Sau đó gọi một cuộc điện thoại.

-----****----

Tiểu Ái Nhi hài lòng, cười khẽ nói.

"Dù gì chúng ta sau này cũng là một gia đình. Con nếu không đối tốt với bác thì phải đối tốt với ai bây giờ, bác cũng như là mẹ con vậy!"

Thím Hoa trong lòng có chút không vui, nhưng vẫn gật đầu đáp.

"Ngại quá! Dù gì đây cũng là trách nhiệm của tôi. Cô chủ không cần cảm ơn..."

, đã khiến con chờ lâu rồi!"

"Thím biết là bánh kem không ?"

Nhưng vừa đến chân cầu thang đã thấy Bạch Dương Vĩ vừa mặc áo khoác vừa đi xuống. Sở Hòa vội vã bỏ chạy nấp vào góc tường.

"Mặc dù không ngon và đẹp mắt như Sở Hòa nhưng tôi vẫn có thể làm được"

"Thím đã hiểu chuyện tôi cần nhờ rồi chứ?"

Sở Hòa nằm trên giường, mãi một lúc mới nhớ ra mình chưa mang thùng giấy đựng tất và đồ lót xuống. Cậu vội vội vàng vàng chạy lên cầu thang.

"Tên tật nguyền phế vật!"

"Không cần ngon và đẹp lắm đâu. Làm như thế sẽ khiến tôi bị nghi ngờ!"

Bạch Dương Vĩ vừa đi vừa sửa cổ áo lại, dùng giọng điệu khinh bỉ vừa đủ khi đi ngang qua cố tình nói cho Sở Hòa nghe.

"Ai da. Tiểu Ái Nhi càng lúc càng khiến người ta yêu thương mà. Bạch Dương Vĩ cũng có nói với ta trước rồi, dù sao thì năm nay cũng chỉ tổ chức trong nhà mà thôi cho nên ta và cha Bạch Dương Vĩ quyết định ngày mai qua nhà hai đứa tổ chức tiệc. Tất nhiên bánh kem con làm là thứ ta quý nhất, làm sao có thể chê được!"

Tiểu Ái Nhi phẩy phẩy tay, tâm trạng tốt nói.

"Tôi thích cách thím nghe lời hơn cái tên câm đó nhiều. Được rồi, nếu không còn việc gì thì thím đi nghỉ ngơi đi! Tôi chuẩn bị thay đồ đi ra ngoài một chút"

Bạch phu nhân ở bên kia điện thoại cười đến vui vẻ. Còn hài lòng đáp.

Thím Hoa gật đầu, thành thật đáp.

"Làm phiền thím rồi!"

Thím Hoa mang một ly nước ép cùng với ít bánh ngọt lên, vừa hay Tiểu Ái Nhi cũng kết thúc cuộc họp. Cô cười ngọt ngào nói với thím Hoa.

Bạch Dương Vĩ nằm ở trên giường chưa được bao lâu để nghỉ ngơi thì thư kí gọi đến nói rằng công ty xảy ra chút vấn đề, cần hắn đến gấp.

"Con bé ngốc này! Ta cũng xem con như con ruột mất rồi"

Lời nói đầy ý tứ kì thị khinh bị kia vang lên trên đầu Sở Hòa, cậu đứng lặng người trong góc tối. Rồi lại lặng lẽ lên đưa tay lau nước mắt.

"Tôi hiểu rồi, sáng mai tôi sẽ cố gắng làm sớm trước khi phu nhân đến. Tôi hứa sẽ giữ bí mật ạ"

"Tên tật nguyền phế vật!"

----***----
Giữ lời hứa chương trước 100 vote hôm nay ra 3-4 chap nha. Tui đăng dần dần á.

Thím Hoa cũng nhìn được bộ mặt của Tiểu Ái Nhi,vẻ yêu thích không còn như trước nữa. Nhưng dù sao bà cũng sợ mất việc, chỉ có thể gật đầu cười nói.

"Là con phải xin lỗi bác gái mới đúng chứ... Chỉ là con có chuyện muốn nói với bác!"

Tiểu Ái Nhi gọi thím Hoa lên vốn dĩ không chỉ muốn ăn mà thật ra là còn việc muốn bà giúp đỡ mình.

Tiểu Ái Nhi mỉm cười, giọng nói ngọt ngào mang chút ngây thơ đáp.

"Đồ rác rưởi, tên tật nguyền phế vật!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...