Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 45: Bị phạt

Sở Hòa cúi gầm mặt nước mắt liên tục rơi, sự đau thương của cậu không một ai có thể hiểu.

Hai ngày nay, Sở Hòa chịu một cú sốc tâm lí đến sững sờ. Tiếng khóc thút vang lên trong căn biệt thự. Thái Tuế Vân chỉ là ngoài sân vườn nói.

Giây phút ấy Sở Hòa nhận ra, nếu là kẻ tận cùng của xã hội. Đến một tiếng khóc của bản thân cũng sẽ không khiến một ai thương cảm cho cậu.

"Ức...hu"

Sở Hòa tính tình nhân hậu, cậu không muốn vì mình mà người khác chịu khổ. Đành cúi gằm mặt chuẩn bị xoay bước đi, nhưng trong lòng lại không can tâm.

Chát! Chát.

Sở Hòa hóa ra chỉ đáng được đối xử như vậy. Ông bà chủ tàn nhẫn với cậu quá...

Sở Hòa dùng tay sờ nhẹ lên da đầu bị nắm đau của mình, khổ sở nhìn mọi người xung quanh.

Nhưng mà Bạch Nhân đã ngăn vợ mình lại, đối với người đàn ông mưu mô xảo quyệt này ông không cần động tay chân. Chỉ cần một lời nói có thể khiến Sở Hòa tự động rời đi.

Sở Hòa nội tâm đau đớn mang theo sự uất ức đặt ra câu hỏi. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt để bị đánh đến đau kia.

"Tại sao lại nói dối? Chẳng phải là đã khiến Bạch Dương Vĩ chán ghét mình còn chưa đủ sao? Tại sao lại đến cả ông bà chủ cũng lừa bọn họ. Tiểu Ái Nhi vì sao lại làm đến bước này cơ chứ?"

"Sở Hòa, cậu xem cậu có thể thắng tôi không ?"

Sở Hòa nhịn không được, dùng một chút sức đẩy Bạch phu nhân ra.

Sở Hòa không thể nói được, chỉ có thể ú ớ phát ra âm cổ đầy thê thảm. Người làm đứng một bên chỉ biết cúi đầu im lặng.

Bạch phu nhân tính tình nổi tiếng hung dữ, nói trắng thì có chút tàn bạo.

Sở Hòa khổ sức rơi lệ, cơ mặt vừa đau nhức vừa bị nước mắt rơi xuống chạm vào vết thương ngoài da khiến nó thật rát. Sở Hòa chỉ có thể dùng âm cổ khóc thút thít.

"Sở Hòa! Nếu không có chúng tôi mang cậu về thì đến cái mạng nhỏ của cậu năm đó chắc gì đã giữ được? Không phải cậu đã từng hứa sẽ là người trung thành với Bạch gia chúng tôi nhất sao?"

"A...a...a!"

"Cậu đi ra ngoài đó đứng cho tôi, tự mình phơi nắng thức tỉnh ý thức của mình đi!"

"A...a....a....a"

Sở Hòa vì một câu nói này mà thức tỉnh, hóa ra bọn họ chưa từng xem cậu là một con người. Bọn họ xem cậu chỉ như một con chó nhỏ.

Lại thêm hai cái đánh nữa vang lên, Sở Hòa chỉ biết gào khóc thảm thương xin tha, hai cánh tay gầy yếu cố gắng nắm lấy bàn tay của Thái Tuế Vân đang kéo tóc mình chật vật xin tha.

"Hiện tại cậu muốn ra ngoài nắng chịu phạt, hay là muốn đám người làm này cũng vì cậu mà chịu phạt?"

Bạch Nhân lại nói tiếp.

Con chó nhỏ đó sẽ vì cái ân tình của bọn họ mà luôn trung thành.

Quản gia Tuấn muốn chạy đến khuyên ngăn, nhưng vừa thấy ánh mắt Tiểu Ái Nhi trừng mình rồi lại thôi.

Đến cả khóc cũng không dám khóc thành tiếng, bởi lẽ cậu sợ nếu khóc to thì Bạch phu nhân sẽ lại nổi giận đánh cậu thêm trận nữa.

Cậu ngẩng mặt lên, trên khuôn mặt nhỏ bé đó không còn chỗ nào lành lặn. Con mắt trái bị đánh đến độ vừa bầm tím vừa sưng đến không thể mở ra được, máu từ hai cánh mũi chảy ra liên tục. Trên mặt có nhiều vết xước đang rỉ máu do chính chiếc nhẫn cao quý trên tay Bạch phu nhân gây ra.

Đó là lí do tại sao Sở Hòa thà sống chết ở lại đây hơn là về nhà chính. Bởi vì Bạch Nhân cùng vợ mình là Thái Vân Tuế sẽ không bao giờ đối xử với cậu như một con gái.

Vốn dĩ căn nhà chính kia vẫn không có ai yêu thích hay đối xử cậu tử tế. Bạch phu nhân khi xưa mỗi lần tức giận sẽ mang cậu ra đánh, Bạch lão gia cũng không màng đến thời tiết dù có lạnh hay không. Chỉ cần ông ấy muốn ăn món gì đó ở trong bếp không có, thân hình gầy gò của Sở Hòa cũng phải chạy trong tuyết để mua cho ông.

Ánh mắt Tiểu Ái Nhi nhìn cậu thật đắc ý, khóe miệng cô còn lén lút nhếch lên một nụ cười khiêu khích.

Thái Tuế Vân trên tay hai ba chiếc nhẫn có đánh kim cương, những cú đánh của bà nhờ có lực va chạm của nhẫn mà trở nên tàn ác hơn bao giờ hết. Nó không làm rách mặt của Sở Hòa cũng là khiến những vết bầm chồng lên chi chít nhau.

Không một ai giúp cậu, cũng không một ai tin cậu cả.

"Thằng súc sinh này quả là không biết trời cao đất dày. Có phải Bạch Dương Vĩ coi trọng mày đến mức mày không xem ai ra gì rồi không? Dám làm con bé bị thương ra nông nổi này!"

Bạch phu nhân nhìn Sở Hòa cứng đầu chưa chịu đi. Bắt đầu hung dữ muốn đánh cậu.

Bây giờ là mười giờ trưa, tiết trời hôm nay rất nóng. Ánh nắng gay gắt hừng hực như muốn biến cái sân vườn thành lò hỏa thiêu. Đến cả người làm vườn vào những lúc thời tiết nóng thể này làm việc chưa đến một tiếng cũng đã chịu không nổi huống hồ với bản tính của Bạch phu nhân đây, chỉ sợ sau khi ăn xong bữa tiệc mới cho Sở Hòa vào.

Sở dĩ năm xưa bà mang Sở Hòa về là vì nuôi cậu làm trong nhà sẽ không tốn cơm, thức ăn Sở Hòa nấu cũng rất ngon. Năm xưa thấy con trai mình là Bạch Dương Vĩ nói muốn có người làm riêng đi theo bên cạnh mình, bà thấy Sở Hòa ngoại trừ bị câm sẽ kín miệng ra thì tất nhiên sẽ để cậu bên cạnh hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...