Chương 55: Sở Hòa đừng khóc
Bạch Dương Vĩ đối với mọi người rất tốt, không phải chỉ mình cậu. Là cậu tự đa tình.
Đến chạng vạng chiều, Bạch Dương Vĩ ăn mặc chỉnh tề, trên người mặc bộ vest đen, tóc vuốt ngược ra sau. Còn xịt mùi nước hoa nam tính.
Sở Hòa như tỉnh ngộ ra điều gì đó.
Bạch Dương Vĩ kìm lòng không được nâng bước chân trốn vào một góc tường gần nhà bếp, chỉ thấy Sở Hòa ngồi bệch dưới một góc bếp khóc nức nở. Thím Hoa lúng túng không biết nên dỗ dành cậu thế nào.
"Sở Hòa, con nghe ta nói. Chẳng phải trên đời này cò nhiều người tốt sao? Ông chủ sau này có gia đình rồi chắc chắn sẽ để con rời đi. Lúc đó con có thể quên ông chủ mà..."
Minh Tuấn và thím Hoa vừa xoay lưng lại đã thấy Sở Hòa rơi lệ nhưng không ra tiếng. Đoán chắc cậu đã nghe hết mọi chuyện, bọn họ chỉ đành ra sức dỗ dành.
"Dương Vĩ, mày dám lật đổ tao à? Vậy thì được. Hôm nay tao với mày cùng chết chung vậy."
Thím Hoa vừa nhào bột bánh bao, vừa lắc đầu đáp.
-----****----
Bạch Dương Vĩ đi ra khỏi cửa nhà, chuẩn bị ngồi trên chiếc ô tô mà Minh Tuấn đã mở cửa xe sẵn. Chuẩn bị rời đi.
Bạch Dương Vĩ không hiểu tại vì sao mình lại có thể nghĩ nhiều như vậy. Dù sao thì hắn không chấp nhận được việc mình bỗng một ngày trở thành người đồng tính. Cho nên lắc đầu thở dài rời đi.
Sở Hòa đau lòng đến bật khóc. Cuối cùng cậu vẫn không thể dùng miệng mình nói tiếng yêu anh dù chỉ một lần được rồi.
Đúng vậy, cậu không có gia đình. Cuộc sống bao năm nay đều là ở cùng với người khác.
Sở Hòa để thím Hoa vỗ lưng mình, khóc không thành tiếng.
"Ha ha Sở Hòa đáng yêu như vậy chắc chắn sẽ tìm được người thích hợp thôi mà. Biết đâu được sau này cậu chủ lấy vợ rồi con sẽ không thích cậu chủ nữa thì sao? Ha ha đừng khóc mà!"
"Nhưng mà...cậu chủ vì sao đến giờ vẫn chưa để Sở Hòa biết chuyện mình kết hôn sớm chứ?"
Minh Tuấn cũng biết chuyện Sở Hòa đang khóc, lại nhìn sắc mặt của Bạch Dương Vĩ. Trước khi ông đóng cửa xe lại đã hỏi hắn.
Nhưng cái cậu càng bất ngờ hơn là kế hoạch đám cưới bỗng dưng thay đổi. Sở Hòa vốn dĩ phải là tháng mười hai năm nay. Vậy mà bây giờ lại cưới trong tháng?
Vốn dĩ hắn và Tiểu Ái Nhi quen nhau lâu như vậy cũng không cần phải quá chú ý hình tượng như lúc ban đầu. Nhưng dù sao tối nay cũng cùng cha mẹ họ Bạch ăn cơm, đến ngày mai cha mẹ Tiểu Ái Nhi về nước để bàn bạc chuyện hôn sự. Thời gian gần đây cánh nhà báo cũng bắt đầu săn lùng hình ảnh của bọn họ, chú trọng đến hình tượng một chút vẫn hơn.
Bạch Dương Vĩ cài cổ áo đi xuống, lúc đi ngang qua phòng bếp lại nghe thấy ba người kia nói chuyện.
Bạn Cỏ cảm ơn vì mọi người đã quan tâm sức khỏe của Cỏ ạ ❤
Sở Hòa khóc? Vì sao Sở Hòa lại khóc chứ?
Mặc dù cậu chấp nhận và vốn thừa biết chuyện Bạch Dương Vĩ sẽ kết hôn với Tiểu Ái Nhi nhưng dù sao đó vẫn là người cậu yêu đậm sâu, một mối tình chấp niệm nhưng không hề có kể quả.
Bạch Dương Vĩ nhìn thấy vậy không hiểu sao lại đau đớn kịch liệt. Hắn biết Sở Hòa thích hắn, chuyện khiến cậu đau lòng chắc chắn chỉ có thể là chuyện hắn sắp kết hôn mà thôi.
Giọng thím Hoa vang lên đập từng chữ vào tai hắn.
Bạch Dương Vĩ hoàn toàn không có lỗi... Có lẽ lỗi là ở Sở Hòa đã yêu Bạch Dương Vĩ.
Nhưng mà...hắn vẫn không hiểu tại sao mình lại không can tâm để Sở Hòa rời đi. Là hắn đang muốn cậu chịu phạt, hay là không muốn cậu rời đi để tìm một người mới hơn vậy?
Nhưng hắn không hề hay biết rằng, khi hắn lái xe rời đi đã có một chiếc xe tải đi theo dõi phía sau xe hắn. Một người đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai nửa mặt ánh mắt đầy căm phẫn hét ở trong xe.
"Này thím Hoa, bà nghĩ xem lần này tại sao lại tổ chức đám cưới vội vàng như vậy. Cha mẹ của Tiểu Ái Nhi còn gấp rút về sớm hơn dự định nữa."
Bạch Dương Vĩ không trả lời, trực tiếp lái chiếc xe rời đi.
"Cậu sẽ hạnh phúc chứ?"
"Thật ra tình cảm có rất nhiều loại, nếu tôi đoán không lầm thì có lẽ Bạch Dương Vĩ đang thương hại Sở Hòa mà thôi. Dù sao tính tình thằng bé Hòa cũng hướng nội, lại còn tật nguyền. Dù cậu chủ có ghét cậu ấy đi chăng nữa thì dù sao bọn họ cũng cùng nhau lớn lên. Sở Hòa đối với Dương Vĩ là yêu, nhưng Dương Vĩ đối với Sở Hòa là thương hại. Thương hại vì thằng bé ấy không có gia đình, bản thân còn bị khiếm khuyết!"
----****---
Tất nhiên là tối nay bọn họ sẽ ở lại nhà chính rồi.
Tựa như một chiếc gương khi vỡ đi thì dù chấp vá có thế nào cũng không thể quay về như cũ.
Bạch Dương Vĩ khựng người lại, trong lòng có chút tò mò.
Sở Hòa vừa nãy đi xuống bếp muốn uống chút nước. Thường thì tâm trạng nặng nề cậu thường chọn cách uống một bụng đầy nước đã thành thói quen, hiện tai vừa bị Dương Vĩ mắng cho một trận. Trong lòng Sở Hòa có chút không ổn.
Nhưng mà cậu vừa đi xuống đã nghe thấy cuộc nói chuyện của Tuấn Minh và thím Hoa.
"Tôi không biết được? Chuyện của người giàu chúng ta đừng nên hiểu rõ thì tốt hơn!"
Bình luận