Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 69: Tiểu Ái Nhi gặp gỡ Sở Hòa.

Tiểu Ái Nhi ngồi trên xe lăn, được một vệ sĩ mặc đồ vest đen, đeo kính màu đen nhưng vẫn không thể che giấu được sự điển trai của chàng vệ sĩ ấy.

"Được rồi, Nhậm Phi. Chúng ta mau đến biệt thự đi, để Bạch Dương Vĩ đi qua đi lại trong phòng suốt anh ấy sẽ phát chán lên mất"

Gọi làm chi, Sở Hòa đi bán trà sữa với má Cỏ rồi ₍₍ ◝( ゚∀ ゚ )◟ ⁾⁾

Quả như đúng lời của Bạch phu nhân đã nói, chưa đợi đến Bạch Dương Vĩ quyết định bà đã công khai lên báo chí xác nhận chuyện bọn họ chuẩn bị đính hôn, còn hứa hẹn cuối năm nay sẽ tổ chức hôn l�

Nhậm Phi nhìn biểu hiện của Tiểu Ái Nhi có chút khác lạ, nguy hoặc hỏi.

Bạch Dương Vĩ hối hận rồi, thật sự hối hận rồi.

"Chậc! Chúng ta đi tìm chỗ khác ngủ thôi. Mấy cái tên ăn xin đó mạnh quá, tôi không dành được chỗ rồi. Hôm nay tạm xuống gầm cầu ngủ vậy!"

Tiểu Ái Nhi mỉm cười, khuôn mặt của chàng vệ sĩ này vẫn có nét ôn nhu. Lại còn đối xử với cô rất tốt, Tiểu Ái Nhi cũng rất coi trọng anh. Cười gật đầu nói.

-----***----

Dường như cả hai người kia đều là cả lang thang, người ở phía trước là một người đàn ông trung niên tóc và râu đều dài. Khuôn mặt bẩn, áo quần rách không còn hình dạng, người đàn ông đó đã mặc rất nhiều lớp áo quần khác nhau để chống chọi qua mùa đông này.

Tiểu Ái Nhi lắc đầu,bàn tay trắng mềm mại nghịch bó hoa khô đáp.

"Nhậm Phi, anh thấy bó hoa khô này đẹp chứ?"

Hai người nhìn nhau cười đùa, những bông tuyết nhỏ lại bắt đầu rơi.

Dường như vợ chồng nhà này quan trọng mặt mũi hơn là hạnh phúc của con cái.

"Bạch Dương Vĩ hiện tại chỉ là bị cưỡng ép thôi, nếu anh ấy thật sự tức giận thì cùng lắm là sẽ bỏ nhà đi."

Nhậm Phi mặc dù không hiểu chuyện gì nhưng vẫn thở dài đẩy chiếc xe lăn đuổi theo.

Người phía sau dường như vẫn còn rất trẻ, ánh mắt ngây dại không có hồn, mái tóc rối thô sơ vì lâu ngày chưa tắm. Phần đuôi tóc đã dài đến gáy, áo quần cũng đã rách rất nhiều chỗ. Khuôn mặt người kia gầy đến hai má hóp lại, nụ cười căng cứng luôn vẽ trên môi.

Tiểu Ái Nhi gấp đến độ như muốn nhảy ra khỏi xe lăn đuổi theo bọn họ vậy.

Nhậm Phi cười khẽ, hỏi thầm cô chủ nhỏ.

Đến bây giờ Bạch Dương Vĩ mới nhận ra điều này, Sở Hòa sống chết đi theo hắn. Có lẽ vì đã biết được sự việc này sớm hơn hắn.

"Hoa cô chủ chọn tất nhiên là đẹp rồi, nhưng trời lại sắp đổ tuyết rồi. Chúng ta cần đến biệt thự của vợ chồng Bạch lão gia sớm hơn một chút. Dù sao cha me của cô chủ cũng đã tập hợp ở đó từ sớm rồi"

Tiểu Ái Nhi ôm bó hoa khô có điểm vài bông hoa màu trắng bên trên, vui vẻ cười hỏi vệ sĩ.

"Cô chủ! Cô làm sao vậy?"

"A..."

"Mau...mau lén đi theo hai người ăn xin vừa nãy. Nhanh lên!"

"Hòa...đợi anh một chút, em đợi anh một chút thôi. Anh hứa sẽ mang em về, anh hứa sẽ tìm kiếm em. Không để em cô đơn một mình nữa"

"Cô nghĩ xem, nếu để cậu nhà họ Bạch nổi giận lên thật thì Bạch Dương Vĩ có dám làm gì cha mẹ mình không ?"

long trọng.

-----****----

Chàng vệ sĩ tên Nhậm Phi kia chậm rãi đẩy chiếc xe lăn, còn giúp cô chỉnh sửa lại khăn choàng cổ. Nhẹ nhàng đáp.

Bạch Dương Vĩ bị thu hồi hết tất cả quyền lợi, Thái Tuế Vân và Bạch Nhân trở lại thương trường, tiếp quản công ty.

Bạch Dương Vĩ ngồi trên xe lăn, tay chân vẫn chưa cử động được nhiều bất lực nhìn ba bốn vệ sĩ đứng trước cửa phòng ngủ. Hơn mười vệ sĩ đứng ngoài sân vườn. Đây có được xem là giam lỏng không chứ?

Bạch Dương Vĩ bất lực ngồi trên xe lăn, tay nắm tấm ảnh cũ có hắn và Sở Hòa chụp chung được lấy ta từ cuốn album thời đi học. Đau khổ, bi thương lần đầu hắn nếm trải.

Bạch Dương Vĩ nhìn khuôn mặt non nớt trong anh rồi tự nói.

Tiểu Ái Nhi dường như rất kích động, vội vã nói.

"Sở Hòa....là Sở Hòa!!"

Hai người đi lướt qua Tiểu Ái Nhi, chỉ thấy cô hai tay đang bịt chặt miệng. Thoáng chốc sững sờ, hai mắt trợ to vì ngạc nhiên.

Bây giờ chỉ cần nhắm mắt lại là thấy khuôn mặt của Sở Hòa bật khóc ấm ức, tiếng khóc ấy như xé hết ruột gan của Bạch Dương Vĩ ra vậy.

Chàng trai phía sau một tay đặt lên vai người đàn ông trung niên kia. Dường như là bị mù, cần được ông ấy dẫn đường. Mà chàng trai kia ngoại trừ cười và phát ra tiếng "a...a" ra thì không thể nói gì khác

Nhậm Phi đẩy Tiểu Ái Nhi tiến về phía trước, xa xa phía đối diện cũng có hai người đang tiến gần về phía bọn họ.

Tiểu Ái Nhi thật không ngờ cậu ấy lại xuất hiện ở đây, bộ dạng thê thảm đó thật sự khiến người ta có chút đau lòng. Tiểu Ái Nhi không thể mất dấu bọn họ được.

Tiểu Ái Nhi cũng không phản kháng gì, Bạch Dương Vĩ mặc dù đã xuất viện nhưng vẫn phải dưỡng cơ thể một tháng nữa mới khỏi bệnh. Thời gian này Bạch phu nhân biết hắn không thể làm loạn, trực tiếp mang hắn về nhà chính giám sát.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...