Chương 9: Dọa đến mất hồn
Bạch Dương Vĩ nhận ra hành động của mình là sai, đúng là con người ai cũng có bí mật riêng. Là hắn luôn ép cậu làm theo ý mình.
" Còn giấu ? Giữa chúng ta có bí mật gì mà phải giấu. Mau đưa tôi xem nào"
Bạch Dương Vĩ không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng của Sở Hòa, cái bóng của hắn làm khuất đi một chút ánh sáng. Mà Sở Hòa hiện tại mặt trắng bệch đến không còn giọt máu, cảm giác như bản thân sắp rơi xuống địa ngục rồi.
Cái cậu sợ...chính là sợ phải rời xa hắn.
Sở Hòa cười mỉm mỉm gật đầu.
" Hôm nay còn biết có bí mật ? Sở Hòa...mau đưa tôi xem"
Đúng ! Giữa Bạch Dương Vĩ và Sở Hòa không có mật. Nhưng đó là do hắn nghĩ.
Sở Hòa chắc chắn sẽ không thể đưa được rồi. Bởi vì sao ? Bởi vì đó là bức hình hai người chụp chung, sau lưng tấm ảnh còn là lời tỏ tình thầm kín bấy lâu nay cậu đã viết lên. Nếu như để hắn đọc được thì chẳng khác gì tự cậu tìm cho mình một con đường chết.
Sở Hòa đã thôi không khóc nữa. Cậu mỉm cười gật đầu. Bạch Dương Vĩ thấy vậy cũng nhẹ lòng hơn nhiều.
" Sở Hòa, tôi về phòng trước. Một lát nữa có thể mang đồ ăn khuya lên cho tôi không "
Sở Hòa tất nhiên sẽ đồng ý gật đầu, hắn cũng cảm thấy bản thân không còn chuyện gì để nói liền lập tức rời đi.
Bạch Dương Vĩ ngừng lại, Sở Hòa bắt đầu phát ra tiếng khóc.
Sở Hòa vội giấu tấm ảnh xuống chăn, khuôn mặt sợ hãi lắc đầu liên tục như thể nói dối hắn.
Bạch Dương Vĩ trông thấy Sở Hòa có vẻ không chịu nghe lời mình liền dùng hai tay nhấc bổng cậu lên.
" Được rồi ! Được rồi ! Sở Hòa đừng khóc nữa có được không ? Là tôi sai. Tôi xin lỗi"
Thân hình gầy gò của cậu làm sao qua lại với sức lực của một người đàn ông lực lưỡng đã luyện tập được chứ. Ngay khoảnh khắc cậu bị hắn nhấc bổng lên. Cánh tay còn lại của Dương Vĩ sắp mở tấm chăn lên thì một tiếng thét vang lên.
" Thật sao?"
" Này! Sao lại khóc rồi? Dạo này thích khóc thế ?"
Thật ra Sở Hòa không giận hắn, chỉ là cậu sợ quá nên mới bật khóc mà thôi.
Dẫu sao Sở Hòa cũng được Dương Vĩ xem như anh em tốt. Hắn đối xử với cậu đặc biệt hơn nhưng người làm khác, bây giờ thấy cậu khóc như vậy. Hắn có chút khóc kìm lòng được mà đành dỗ dành.
Bạch Dương Vĩ tò mò muốn biết Sở Hòa đang giấu giếm cái gì, bọn họ lớn lên cùng nhau - Sở Hòa lại là nhóc con sai vặt của hắn, từ trước đến nay chưa có bí mật gì Sở Hòa giấu diếm hắn. Hôm nay thấy cậu lén lén lút lút như vậy hắn có chút tò mò. Nhất định phải xem cho bằng được.
" Sở Hòa ngoan đừng khóc nữa có được không ? Tôi không xem nữa, là của cậu. Tất cả là của cậu có được không ?"
Thật ra cậu không phải là thích đi siêu thị, mà là cậu thích đi với hắn. Chỉ cần đi với hắn thì ở đâu cũng được, chỉ có hai người...dù không là gì của nhau nhưng cảm giác vẫn rất tuyệt.
Sở Hòa bật khóc, Bạch Dương Vĩ vội đặt cậu xuống. Còn hơi chút lúng túng an ủi.
" A..."
Sở Hòa vội ngồi đè lên chỗ chăn có giấu tấm ảnh. Ra sức lắc đầu.
Sở Hòa hai hàng nước mắt rơi đầy mặt, cậu cúi đầu lấy tay dụi mắt. Tiếng khóc vẫn vang lên từng chút nhỏ nhẹ, tựa như một con mèo nhỏ đang gầm gừ.
Cậu không muốn như vậy, cậu không thích như vậy. Cậu không có ai là người thân, chỉ có một mình Dương Vĩ đối tốt với cậu. Nếu hắn đuổi cậu đi, cậu biết đi với ai bây giờ ?
" Cậu giấu gì vậy ? Sao không cho tôi xem ?"
" Được rồi, không khóc nữa. Ngày mai tôi đi đến trung tâm mua sắm, sẽ đưa cậu đi theo được không ?"
Bạch Dương Vĩ gật đầu, nhìn thấy cậu thôi không khóc nữa cũng thở phào nhẹ nhõm hơn.
Hắn đứng lên, đút hai tay vào túi quần nói.
Nỗi sợ của cậu là nổi sợ mang tên tình cảm thầm kín sẽ bị phát hiện. Bạch Dương Vĩ lúc đó chắc chắn sẽ đuổi cậu đi, chắc chắn sẽ không cần cậu nữa.
" Tôi lừa cậu làm gì, mai đưa cậu đi có được không ?"
Mà tiếng thét đó, vừa hay cũng chính là của Sở Hòa. Cậu bị dọa sợ đến phát khóc.
" A..."
Sở Hòa nghe đến đây liền ngưng khóc, cậu ngước mặt nhìn hắn mở tròn mắt nghi hoặc. Tự như thể hỏi hắn.
" Sở Hòa, cậu đang xem cái gì đấy?"
Còn về Sở Hòa, làm sao mà không có được ? Bí mật lớn nhất của cuộc đời cậu là thích hắn. Nếu để hắn biết, chuyện kinh khủng có thể xảy ra.
Cánh cửa phòng khép lại, lúc này...Sở Hòa mới nhẹ nhõm thở ra một hơi...
Bình luận