Chương 18: Quay về
Cậu chờ đợi Dương Thanh hết ngày này sang ngày khác. Chờ anh khiến cậu trưởng thành hơn, ngày ngày đều như vậy. Góc cửa số vẫn có bóng dáng của một cậu nhóc nét mặt thanh tú ngồi đấy? Cậu đang chờ đợi ai? Chờ đợi điều gì? Có lẽ chính cậu là người hiểu rõ nhất.
Chờ đợi một người là cảm giác thế nào nhỉ ? Chính là ngày đêm nhớ nhung, mong ngóng. Hy vọng người kia cũng sẽ nhớ đến mình, hy vọng rằng vào một thời gian gần. Bọn họ sẽ tìm gặp lại nhau.
Dương Thanh không có trả lời câu hỏi của cậu. Chỉ nhẹ cười qua điện thoại rồi nói.
Yêu một người lớn tuổi hơn chính là sự cấm cản, là vấp phải những ý kiến trái chiều. Nhưng nó cũng là một niềm hào đối với cậu.
" Có chuyện gì thì vào nhà, đừng có mà đứng đây"
" Xin chào, cháu là Tử Hoàng "
Hôm nay cũng vậy, cậu ngồi bên khung cửa sổ, nhìn ngắm về phía bầu trời rộng lớn. Bỗng... Một cuộc gọi đến, là số lạ.
- Lần này để tôi bảo vệ chú, tôi.... Tôi trưởng thành rồi, tôi sẽ tự bày tỏ lòng mình cho cha mẹ biết.
Hơi ấm của nhóc con quay trở lại. Dương Thanh nhẹ thở một hơi đáp.
Tử Hoàng mau nín khóc. Vừa định nói gì đó thì mẹ cậu đã đẩy cửa bước ra, nét mặt bà nghiêm túc nói.
Tử Hoàng bật khóc nhào đến ôm anh, miệng không ngừng kêu.
Âm thanh trầm thấp của đầu dây bên kia vang lên.
dàng vượt qua...huống hồ gì là bậc phụ huynh.
Chỉ chờ có câu nói, Tử Hoàng chạy nhanh xuống nhà. Bỏ mặc cha mẹ đang ngồi phòng khách, vội vã mở cửa tiến ra ngoài.
Người cậu nhớ nhung bây lâu nay đã xuất hiện, anh vẫn ở đây...vẫn nở nụ cười với cậu. Mặc dù anh có ốm hơn một chút nhưng vẫn đẹp trai đến rạng ngời.
Cái giọng nói này đánh chết cậu cũng nhận ra. Tử Hoàng vội trả lời.
Tử Hoàng nhìn chăm chăm vào nó, mãi một lúc sau mới bắt máy.
Hoa Hoa sau khi nói xong liền xoay người bước vào nhà. Dương Thanh cùng Tử Hoàng cũng biết chuyện tiếp theo mình sẽ đối mặt là gì, cho nên cả hai cũng không cảm thấy run sợ gì. Bởi vì bọn họ biết, chỉ cần có đối phương ở bên cạnh, mọi giông tố dù có lớn hơn nữa cũng sẽ d�
" Thanh...là chú, là chú có phải không?"
Tử Hoàng nắm tay Dương Thanh đi vào nhà, lúc hai người chỉ mới vừa đi được vài bước, cậu liền quay đầu sang hướng anh nói.
" Thật xin lỗi em, ngoan....tôi về rồi"
" Bảo bối, xuống trước cửa nhà em đi. Tôi muốn ôm em"
" Thanh...tôi ghét chú! Tại sao lại bỏ đi hả? Có biết tôi nhớ chú lắm không"
Chẳng ai khi yêu mà không chờ đợi, Tử Hoàng cũng vậy. Mặc dù cậu chỉ là một đứa nhóc còn chưa trải sự đời, nhưng tình yêu là gì. Làm sao mà cậu không hiểu rõ chứ.
" Nhóc con, em còn nhớ tôi không ?"
Bình luận