Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 13: Ma nữ Tử Giai

" Không! Tôi không thấy ai cả"

" Rõ ràng là tôi quá xinh đẹp lại thông minh, cho nên cậu mới ngại ngùng nói không nhìn thấy tôi chứ gì ? Nào, nào mau thừa nhận đi rồi tôi sẽ tha cho cậu"

" Cũng chưa..."

Cậu nhìn thấy ma nữ này trở nên xinh đẹp, liền búng tay khen.

Ma nữ kia há miệng định trả lời lại, nhưng khổ nổi tức quá cho nên không nói được lời nào. Cô nàng thở hồng hộc lắp bắp nói.

" Anh Long, con người này thật đáng sợ. Cậu ta dám mắng em. Anh mau trị cậu ta đi"

" Đấy, trông đáng yêu hơn hẳn"

" Anh trai à, tôi là ma. Chẳng phải người, cũng chẳng phải quỷ"

Con ma kia lại lắc đầu, sợ hãi đáp.

Nhưng rồi Tử Giai cũng làm theo lời Thẩm Trúc Bạch, trở về làm một cô nữ sinh hiền lành.

Thẩm Trúc Bạch xem ra vẫn còn giận lắm, cậu chống hai tay lên. Tiếp tục quát Tử Giai.

" Có phải cậu nhìn thấy tôi không ?"

" Hừ! Đến ma tôi còn cưới làm chồng được thì huống hồ gì là cô. Cô thấy người sống nào ngủ trong quan tài chưa ?"

" Giờ cô thấy rồi đó, là tôi nè!"

Tử Giai ngây thơ hỏi.

" Chưa"

Trạch Khiết Long đứng ở bên cười cười. Cô nàng vừa thấy người quen, lập tức chạy đến cáo tội.

" Là con gái phải xinh đẹp lên. Mau biến về hình dạng bình thường cho tôi xem nào. Người không ra người, quỷ không ra quỷ"

" Đây, cũng là tôi đây này. Tôi lấy tiền chồng tôi xài đấy. Rồi sao? Tưởng tôi sợ cô chắc?"

Thẩm Trúc Bạch khinh thường đáp.

Con ma nữ kia trả lời.

" Quỷ thần thiên địa ơi. Người này không phải thầy pháp, cũng chẳng phải thầy tu. Vậy mà còn đáng sợ hơn cả ma... Người này, quả là không thể lường trước được"

" Anh làm sao dám kia chứ ?"

Âm giọng vang lên thật rùng rợn, Thẩm Trúc Bạch thấy sau lưng mình lạnh toát đi. Giọng nữ kia như vừa rên rỉ vì khổ đau, lại như là ai vừa cắt đi xuống họng cô vậy.

Dây thần kinh chịu đựng đứt đi, Thẩm Trúc Bạch quay sang nhìn ma nữ Tử Giai kia, ánh mắt vừa khinh thường chê bai. Mồm miệng liên hoàn chửi.

" Này! Này ma nữ kia. Soi lại mình trong gương đi, là con gái là phải xinh. Mặt không được dính máu, có chết rồi cũng phải thật kiêu sa lên cho mấy hồn ma nam nhìn mà mê mẩn. Còn nhìn lại cô đi, máu thì đầy mặt. Mắt thì trồi ra như mắt cá, đầu thì vỡ sọ. Chân tay co quắp. Cô không dọa chết người thì cũng phải soi gương xem mình có xinh đẹp hay không? Bản mặt này mà đòi tôi khen xinh á? Chuyện này quá hoang đường, tôi thà nhìn con heo rồi khen nó xinh thì hơn. Đồ thứ tê giác mà tự nghĩ mình là con mèo lắm lông."

" Giờ thì thấy rồi đó, là tôi nè"

Ma nữ kia lại chạy đến trước mặt cậu, cả miệng cô há rộng ra. Bên trong quai hàm bị lệch, còn có máu đấy khoan miệng. Cô ả như muốn nuốt chửng Trúc Bạch, lại mở mồm nói.

" Anh....anh dám mắng tôi. Anh không sợ tôi sao?"

Tử Giai bĩu môi, lòng thầm mắng.

" Cô thấy có ai xài tiền do ma cho chưa ?"

Con ma kia bám sát vào vai cậu, nhỏ giọng thì thầm.

Thẩm Trúc Bạch thề từ này nay về sau không ăn cái gì liên quan đến não nữa. Cả người cậu run run suýt nữa thì đứng không nổi.

Tử Giai bị mắng đến ngẩng ngơ, nhìn con người đằng đằng sát khí phía trước mà bỗng nhiên sợ hãi tột độ. Cô nàng thầm nghĩ.

Phựt!

Thẩm Trúc Bạch đổ mồ hôi lạnh, quay đầu sang nhìn. Chỉ thấy một cái cô ma nữ vừa nãy còn nằm sòng sòi vì nhảy lầu xuống nay đã đứng sau lưng cậu. Đầu bị bóp méo còn dính bê bết máu, một phần hộp sọ bị vẫn ra, não cũng bầy nhầy như óc heo. Hai con mắt cô nàng suýt nữa thì rớt ra ngoài, tay chân co quắp lại đến đáng thương.

Thẩm Trúc Bạch sợ hãi nhắm mắt, vẫn ngoan cố cãi là mình không nhìn thấy gì.

Trạch Khiết Long nhún vai, bất lực đáp.

" Gì ? Ai thấy gì đâu?"

" Vì cậu ấy là vợ anh"

Ma nữ kia miệng kéo dài đến mang tai, lại trợn to mắt hỏi.

" Sao vậy ? Chẳng phải anh mạnh lắm sao? Anh từng đánh bay mấy đạo sĩ có pháp lực cao kia mà. Sao người này thì lại không ?"

Vừa nghe đến đây, Tử Giai miệng há hốc quay sang nhìn người kia. Chỉ thấy vẻ mặt của Thẩm Trúc Bạch dương dương tự đắc thấy mà ghét.

Trạch Khiết Long xoa đầu cô bé, thành thật đáp.

" Cô thấy có người thường nào cưới chồng là ma chưa ?"

Trong trường hợp này không thể nở một nụ cười tự tin được. Thẩm Trúc Bạch hết cách, đành giả vờ quay đi rồi đáp.

" Cũng chưa!"

" Nói dối, rõ ràng là cậu thấy tôi có đúng không ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...