Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 21: Mẹ vợ nhìn thấy con rể

Mà Đổng Du, vừa nghe có kẻ dám uy hiếp mình liền giở thói lưu manh ra. Hùng hồn đáp.

" Sau này cố gắng đừng hung dữ thì tôi sẽ cúng cho cậu. Còn không, ông đây sẽ đánh cho cậu ngu luôn"

Con quỷ một giò kia đang ăn, bây giờ lại bị làm phiền có chút bực bội. Nó vẫn không thèm quay đầu nhìn ai, một mực mắng.

n tả gì hơn, trong đầu thầm hỏi. Đâu phải bỗng dưng cậu đi lấy chồng, là mẹ cậu bán cậu cho người ta mà?

" Nếu Trúc Bạch có thể thi triển pháp lực. Chỉ e là... Mấy con ma mạnh cũng phải kiêng dè cậu"

Chưa bao lâu sau, Đổng Du được thay đồ mới. Trên người Đổng Du xuất hiện bộ đồ mới, mặc mũi hắn cũng sạch sẽ hơn. Không những thế, bộ đồ quần short này không phải dài quá, vừa đủ để che đi cái chân đã bị mất kia.

" Mày dám thách thức tao à? Được! Được! Mau xem đây... Ơ- đại...đại ca"

Đổng Du đang ở bên trong ngôi miếu, lục lọi lại đống trái cây hư thối con người thờ cúng nhiều ngày để có cái bỏ bụng. Dù sao ma hay quỷ cũng cần được ăn no, nếu không để bụng như mấy con ma đói kia thì e là thế giới âm sẽ bạo loạn mất.

" Thằng nhóc con kia, có chồng quên luôn cha mẹ hả ? Mẹ cho mày hai mươi phút nữa phải về nhà. Nếu không thì đừng trách mẹ"

Trạch Khiết Long đứng bên, thầm cười trộm nghĩ.

" Vì là quỷ chết nhiều năm cho nên Đổng Du không còn chỗ dung thân. Nghe nói cũng không ai chịu thờ cúng ngôi miếu này nữa, cho nên thời gian gần đây cậu ta có vẻ ăn không no. Lúc tôi đi vào đây, còn cảm nhận rõ tà khí của cậu ta đang yếu dần mà"

Lúc cả hai tìm thấy được Đổng Du, cũng là lúc thấy con quỷ này đang lục lọi trái cây cũ cho vào miệng. Thẩm Trúc Bạch một lần nữa gọi.

Vừa nghe tin Thẩm Trúc Bạch sắm áo quần cho mình, con quỷ kia nhìn Thẩm Trúc Bạch sững sờ một hồi lâu. Sau đó bỗng nhiên ôm chân cậu, gào khóc rất to.

Thẩm Trúc Bạch cùng Trạch Khiết Long Tiến vào bên trong, xung quanh đây. Ngôi miếu cũ bốc lên mùi ẩm mốc đã lâu không sử dụng, nhiều vách tường nứt nẻ đáng thương. Trạch Khiết Long nói thì thầm với Trúc Bạch.

Lời còn chưa nói xong, bên kia đã truyền qua âm thanh mắng chửi liên tục.

Chuyện cần làm cũng đã làm xong, Thẩm Trúc Bạch mang chồng đi ra ngoài. Hai người định tìm quán nước nào đó ngồi thì điện thoại ở trong thí Trúc Bạch vang lên.

" Hôm qua đánh cậu hơi nặng tay, hôm nay Thẩm Trúc Bạch mua cho cậu một bộ áo quần mới. Định sẽ đốt xuống cho cậu mặc, ai ngờ đâu...cậu vẫn thói lưu manh này nhỉ"

" Nếu không chịu quay đầu lại nhìn tôi thì đừng có trách tại sao hôm nay và về sau mình không được đầu thai nữa!"

" Cút mau, nếu không đừng trách ông đây giết chúng mày"

Khóe môi Thẩm Trúc Bạch giật giật, cái con quỷ này đúng là lưu manh hết sức. Cậu xắn tay áo lên, một lần nữa nói.

" Này- Đổng Du!"

Thẩm Trúc Bạch gật đầu, điều này cậu có cảm nhận được. Mới nãy khi bước vào ngôi miếu này, cậu cảm nhận có tà khí mạnh nhưng không nồng nặc lắm. Xem ra, Đổng Du này đang yếu dần thật.

Cậu nhìn thấy số gọi đến, liền vui vẻ bắt máy.

" Khiết Long, chúng ta về nhà chào bố mẹ tôi một tiếng nhé ?"

" Mẹ---"

" Đại...ca đến tìm em làm gì vậy ạ?"

" Đại ca, anh làm em cảm động quá!. Thật không ngờ đại ca lại tốt đến thế, em ở đây mấy trăm năm rồi. Đây là lần đầu tiên có người chịu cúng cho em cái gì đó"

Thẩm Trúc Bạch vẻ mặt như thiếu điều bẻ gãy giò của Đổng Du. Vẫn là Trạch Khiết Long không nỡ nhìn con quỷ kia chịu đòn, cho nên đành xoa đầu vợ mình cho cậu trấn tĩnh. Còn bản thân thì khuyên Đổng Du.

Lời nói là phải kèm phụ họa, Thẩm Trúc Bạch đưa tay lên đe dọa Đổng Du. Khiến nó gật đầu răm rắp làm theo.

Thẩm Trúc Bạch nhìn Đổng Du lén lau nước mắt, sau đó mới nói.

Mới một giây trước còn là một con quỷ dữ, một giây sau vừa quay lại đã thấy Thẩm Trúc Bạch. Đổng Du run còn hơn cầy sấy, nhỏ giọng đáp.

Thẩm Trúc Bạch không biết di�

Thẩm Trúc Bạch ra vẻ ghét bỏ Đổng Du, cậu hừ hừ đẩy nó ra. Sau đó đến đến một góc miếu, bày một dĩa hoa quả nhỏ và ít bánh trái ra. Sau đó mang bộ đồ còn mới tinh đem đốt xuống, thành khẩn khấn tên con quỷ kia .

Mẹ của Thẩm Trúc Bạch nói xong cũng không để cậu đáp cũng đã trực tiếp tắt máy. Cục súc y hệt cậu vậy.

Nhưng nhìn qua Trạch Khiết Long, Thẩm Trúc Bạch không còn chê bai hay oán trách gì nữa. Cậu nhìn tay hắn, khẽ cười rồi nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...