Chương 2: Tôn Duệ Lâm
" Anh ơi, em sợ... Em muốn về với ông bà chủ"
A Nhược cuối cùng cũng hiểu ra một chút tình hình, anh vội gọi vào trong.
Thoát ra khỏi con hẻm nhỏ, ánh sáng đèn đường cũng soi rõ được người vừa bước ra. A Nhược có thể nhìn thấy một thằng bé mặt mũi bẩn hề hề đang khóc thút thít. Trên tay cầm một cục đá, áo quần đã bẩn và rách nát.
" Có, em nhớ rõ ạ. Đường X, thành phố Y...em làm giúp việc cho một nhà giàu ạ, em cũng muốn về nhưng lại không có tiền ! Bụng còn đói nữa"
Thằng bé xoa hai bàn tay vào nhau, đôi mắt chim ưng vẫn còn vẻ hoảng sợ. Nó lắc đầu đáp.
" Nhìn xem anh có nói dối không ? Anh bị tật nguyền thật, không làm hại gì em được đâu. Ngoan, nín đi!"
" Em còn nhớ được nơi mình ở không?"
Theo như lời cậu bé trước mặt nói thì nơi nhóc ấy ở cũng không xa lắm. Nếu như bắt kịp ba chuyến xe bus thì có thể về đến nhà.
" Này, ai đang ở trong đó vậy? Có nghe thấy tôi nói gì không? "
A Nhược nhìn cách thằng bé phòng bị có chút buồn cười, anh đẩy xe lăn đến gần thằng bé, nhẹ nhàng nói.
" Ngoan đừng khóc nữa, ở đây chỉ còn mỗi anh thôi. Có đói không ? Ở đây có chút đồ ăn này, em có muốn ăn không?"
" Anh bị tật ở chân phải ngồi xe lăn, em đoán xem người như anh có thể bắt cóc em sao? Mau ra đây nếu không sẽ hoảng sợ đấy!"
" Anh không dụ dỗ em chứ? Anh sẽ không giống đám người xấu kia sao?"
A Nhược cảm thấy hai vai của thằng bé run lên vì lạnh, anh tốt bụng gỡ chiếc khăn choàng đã cũ của mình xuống quấn quanh cổ cho nó. Đoạn hỏi thăm.
Nhìn thằng bé ôm bụng vì đói, A Nhược thở dài thườn thượt vì xác định tối nay phải nhịn đói rồi.
" Làm sao vậy? Có phải sợ lắm không. Đã ăn gì chưa?"
Thằng bé dường như vẫn còn rất cảnh giác, nó nhặt một cục đá vừa tay lên, sau đó chậm chạp bước ra.
A Nhược đẩy xe lăn gần đến đầu hẻm, tiếng khóc nức nở vẫn vang lên...xem chừng cậu bé đang hoảng sợ lắm.
" Em chưa ăn gì, hai ngày trước em bị kẻ xấu bắt đi rồi mãi đến hôm nay mới cố gắng chạy thoát được. Em sợ lắm"
" Làm ơn cứu em với, em bị bắt cóc đến đây"
Thằng bé nghe tiếng gọi tựa như vớ được phao cứu sinh, nó vội vàng gào lên.
Thằng bé ở trong hẻm tối dường như vẫn bị ám ảnh bởi vụ bắt cóc, mặc dù rất đói nhưng nó vẫn dè chừng cảnh giác.
" Cứu...cứu em với, làm ơn cứu em với!"
Thằng bé lúc này mới thả cục đá từ trên tay ra, nó nhìn anh một lát rồi lại bảo.
Thằng bé gật đầu, trả lời anh.
A Nhược cũng biết là có người đang đề phòng mình, anh cười khổ trả lời.
Anh xoa đầu thằng bé rồi dỗ dành nó.
Bình luận