Chương 100: Giải quyết
Trước khi vào chương này, Cỏ chỉ muốn nói là phần này chỉ sơ lược về hậu quả của Diệp Anh khi gây ra lỗi lầm. Còn miêu tả chi tiết kĩ hơn thì sẽ vào phiên ngoại nhé. Chính văn chỉ nói về cuộc sống hai đứa à.
-----******----
Kể từ ngày Tiểu Nguyên quay trở về thì đến nay cũng đã được hai tuần. Đoạn thời gian này, tất cả nhân viên trong công ty đều thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cậu sánh vai cùng Hứa Lâm Hàn đi vào công ty. Đôi khi sẽ thấy sếp tổng của bọn họ yêu thương ôm ấp, nâng niu đứa nhỏ ngốc ấy.
Không cần nói tất cả nhân viên đều biết, hai người này cuối cùng cũng thành một đôi rồi. Vẻ mặt lạnh lùng không còn chút sức sống của Hứa Lâm Hàn giờ đây đã trở nên tươi tỉnh hơn. Những nhân viên thấy giám đốc của mình như vậy, tâm lí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Thử hỏi, mỗi ngày đi làm. Đều nhìn thấy bản mặt như tảng băng trôi kia, kẻ nào không sợ hãi. Nhất là người mang khuôn mặt kia chính là giám đốc của mình.
Hôm nay vẫn như mọi ngày, Hứa Lâm Hàn vẫn mang Tiểu Nguyên đến công ty, để cho cậu ở trong phòng làm việc của mình chơi đùa, còn mình thì làm việc.
Cũng kể từ ngày Tiểu Nguyên quay lại, cũng là lúc văn phòng của hắn xuất hiện một cái tủ lạnh chuyên đựng thức ăn vặt cho đứa nhóc này.
Phải nói rằng, cuộc sống của Hứa Lâm Hàn chỉ cần mỗi ngày đều có Tiểu Nguyên ở cạnh là vui rồi.
- Anh ơi.... vẽ cho Tiểu Nguyên con gấu đi, em không biết vẽ.
Tiểu Nguyên mang tập giấy vẽ của mình đến bàn Hứa Lâm Hàn, đặt cây bút chì màu hồng xuống trước mặt hắn. Bĩu môi nhờ vụng về nhờ vả.
- Em vẽ không được, anh nhìn này. Giấy đều bị tẩy đến lủng cả một lỗ rồi, chỗ này lủng nè.. chỗ này... chỗ này nữa. Đều lủng hết rồi.
Bảo bối nhỏ vẽ không được lập tức phụng phịu, tất cả các trang giấy quả thật đều bị cậu tẩy rách gần hết rồi. Nhìn là biết, nhóc con bực mình rồi.
Hứa Lâm Hàn bật cười đặt văn kiện xuống, kéo cậu ngồi trên đùi mình. Hôn nhẹ vào má của Tiểu Nguyên, cưng chiều dỗ dành.
- Hôm qua xem hoạt hình anh em nhà gấu nên thích gấu rồi có phải không? Được rồi. Để anh dạy em cách vẽ.
Hứa Lâm Hàn bảo Tiểu Nguyên cầm bút, còn mình thì ngồi ở phía sau cầm lấy cái tay cậu. Từ từ vẽ từng nét cho ra một con gấu đơn giản nhất.
Mà nói đi cũng phải nói lại, con gấu của Hứa Lâm Hàn vẽ quả thật rất đơn giản. Hai hình tròn lớn, tám cái hình tròn nhỏ để làm tay, mắt, tai và cả chân... cứ như thế, ra một con gấu.
Hứa Lâm Hàn tự nhìn bức vẽ của mình mà cứng họng.... đúng là xấu thật sự mà. Hắn đang định nói gì đó thì bỗng nhiên bên ngoài truyền vào tiếng cãi vã thật lớn.
- Buông ra, các người buông ra. Tôi phải vào gặp thằng Lâm Hàn mới được.
- Ngài Tưởng, mong ngài đừng vào. Giám đốc tôi đang có việc ở bên trong đó.
Bình luận