Chương 50: Sự thật
Quay lại mọi chuyện cách đây ba mươi phút trước khi Lâm Hàn chưa về đến nhà, mọi chuyện từ từ bắt đầu. Cuộc xô xát của Diệp Anh cùng bà Linh cũng xuất phát từ thời điểm ấy.
Ngay từ đầu, dì Linh đã không thích con người xảo quyệt như Diệp Anh. Cho nên dù cô ta có là người yêu của ông chủ nhà mình, bà vẫn không sợ mà chống đối lại Diệp Anh.
Hôm nay Diệp Anh tan làm sớm để về nhà chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay. Cô muốn khi đi cạnh Lâm Hàn, mọi người đều phải trầm trồ thừa nhận bản thân cô mới xứng đáng với chức vị Hứa phu nhân.
Nhưng mà vừa đặt chân vào nhà, nhìn con mụ già suốt ngày trưng ra vẻ mặt đưa đám nhìn mình. Diệp Anh kìm lòng không được mà nói vài lời.
- Làm gì mà trưng ra bộ mặt như sắp có người chết thế??? Mỗi lần về nhà gặp bản mặt của dì là tôi lại thấy khó chịu mà.
Dì Linh dừng công việc lau bàn lại, ngẩng mặt lên không cảm xúc đáp trả Diệp Anh.
- Khó chịu thì đừng nhìn, tôi có nói cô nhìn mặt tôi sao?? Ngoại trừ cậu Lâm Hàn có quyền sai khiến tôi, thì còn lại người ngoài không có quyền ra lệnh cho tôi. Diệp Anh...nếu cô muốn tôi làm theo yêu cầu của cô, thì hãy danh chính ngôn thuận làm vợ của Lâm Hàn đi. Còn hiện tại bây giờ thì đừng mơ tưởng đến điều đó.
Miệng thì tuy là nói như vậy, nhưng trong lòng dì Linh lại tự nhủ.
" Sau này cô bước chân vào căn nhà này, tôi thà về quê chăn vịt còn sướng hơn."
Diệp Anh bị dì Linh chặn đường cãi lí, biết mình nếu càng nói sẽ càng bị bắt bẽ. Cho nên cô ả ôm hậm hực đi về phòng mình.
" Quên con mụ già đó đi, mình phải chuẩn bị đồ để đi với Lâm Hàn"
Diệp Anh chuẩn bị cũng tốn gần hai tiếng đồng hồ. Lúc cô ả đi ra khỏi phòng thì cũng đã gần sáu giờ chiều.
Tự soi mình trong gương một lúc lâu, cô ta cảm thấy rất hài lòng với mình trong gương. Mang tâm trạng vui vẻ đi xuống cầu thang, cô ả càng nhìn dì Linh đang ngồi trên ghế sofa càng không thuân mắt.
Cố tình đẩy vỡ một bình hoa đặt gần chân cầu thang, tiếng đỗ vỡ vang lên. Diệp Anh hất hàm ra lệnh.
- Người giúp việc thì phải làm việc dọn dẹp, bình hoa vỡ rồi. Bà mau dọn đi, còn không đừng trách tôi nói với Lâm Hàn.
Dì Linh liếc nhìn cô ta một lần, cũng không có nói gì. Chỉ chầm chậm đi lấy đồ thu dọn đống mảnh vỡ thuỷ tinh cùng đất cát đó.
Diệp Anh nhìn bà cúi người thấp hơn mình. Trong lòng thoả mãn định đi đến ghế sofa ngồi thì bỗng nhiên dì ấy cất tiếng nói.
- Diệp Anh!!! Người ác thì sẽ gánh chịu hậu quả. Từ công ty cho đến ở trong nhà, sống sao đừng để người ta càng nhìn càng chán ghét. Giả tạo là không tốt, cô có thể giả vờ như một con mèo nhỏ ở trước mặt Lâm Hàn, nhưng đối với tôi và những người khác. Cô không khác gì loại rác thải người ta vứt ở ngoài đường cả. Nhân cách không tốt, ắt hẳn sẽ có người trị cô. Chuyện cô đổ lỗi cho Tiểu Nguyên, tôi nhất định sẽ vạch mặt cô ra.
Bình luận