Chương 53: Cậu cũng chỉ là người ngoài

Hứa Lâm Hàn mang theo tâm trạng hy vọng lái xe thật nhanh đến chốn cũ. Cũng may, đường phố về đêm đã vắng phương tiện qua lại. Cho nên hắn càng dễ tăng tốc xe hơn.

Đến nơi cũ, Hứa Lâm Hàn lại bước thật nhanh về bãi rác dõi mắt tìm kiếm Tiểu Nguyên.

Nhưng mà hy vọng thật nhiều rồi thất vọng cũng thật nhiều....Tiểu Nguyên không có ở đây, hoàn toàn không thấy một bóng dáng nhỏ bé nào xung quanh đây cả.

Hứa Lâm Hàn không tin, hắn tự nhủ với lòng rằng cậu ở sâu trong con hẻm này thôi. Sải bước chân dài của mình tiến lên phía trước, hắn vừa đi vừa quan sát xung quanh. Âm giọng nghe lạnh lùng nhưng mất bình tĩnh vang lên.

- Tiểu Nguyên....Tiểu Nguyên?? Em có ở đây không??

Sột soạt!!! Sột soạt!!!

Con mèo hoang trong đêm tối từ một thùng rác nhảy xổ ra, ánh mắt nó sáng lên trong đêm tối. Con mèo dõi mắt về phía Hứa Lâm Hàn, nó kêu lên một tiếng " meo" rồi quay đuổi bỏ đi vào góc tối sâu hun hút.

Không tiếng động nào vang lên nữa, chỉ có mình con mèo đó cất tiếng đáp lại hắn. Còn lại... người hắn tìm kiếm lại không có, không có tiếng người ở đây.

- Em ấy đã đi đâu?? Chỉ là mới đi vài tiếng thôi. Tại sao hắn lại không thể tìm được thế này??

Bây giờ, niềm hy vọng trong lòng Lâm Hàn dập tắt, thay vào đó là nỗi sợ, nỗi lo lắng hoà với nhau.

- Hắn sợ Tiểu Nguyên đi lâu như vậy sẽ gặp như hiểm, hắn lo lắng Tiểu Nguyên nếu gặp người xấu sẽ bị ức hiếp. Cậu sẽ ăn gì?? Sẽ ngủ ở đâu??? Người ta có khi dễ cậu không??

Hắn bị chính suy nghĩ của mình doạ sợ, lần đầu tiên Lâm Hàn cảm thấy mất không chế vì một người. Nỗi lo lắng ấy bao trùm thân thể. Hứa Lâm Hàn nhìn khoảng không gian đen tối phía trước mà cảm thấy lòng ngực khó chịu.

Hoá ra đánh mất tia hy vọng lại đau buồn đến thế. Hứa Lâm Hàn nghĩ đến Tiểu Nguyên... hình như, cậu cũng đã từng hy vọng rất nhiều về anh.

Tiểu Nguyên hy vọng hắn có thể cho cậu một chỗ an toàn, hy vọng hắn có thể xem cậu như người thân. Cậu cũng đã từng hy vọng hắn tin cậu. Nhưng đáp lại sự tin tưởng của Tiểu Nguyên, chính là bản thân đã hết lần này đến lần khác hắn dập tức đi lòng tin tưởng của đứa ngốc kia.

Hứa Lâm Hàn để mặc xe chiếc xe gần ở lề đường, từ từ đi bộ tìm kiếm mọi con hẻm xung quanh đây. Lòng hắn như lửa đốt, trong đêm tối gọi tên Tiểu Nguyên.

Nhưng mà, cuối cùng cái hắn nhận được cũng chỉ là âm thanh của chính mình phát ra. Là ánh mắt của vài người đi đêm nhìn về phía mình.

Tìm lại một thứ đã vụt xa tầm tay...hoá ra là khó khăn đến thế. Tâm trạng lo lắng, mệt mỏi như vậy....hoá ra là khó phai thật.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...