Chương 59: Khủng hoảng
Rầm!! Rầm!!
- A....a...a
- Tiểu Nguyên...em mau bình tĩnh lại đi, anh không có làm hại em.
Bốn giờ sáng, tại căn phòng ngủ của biệt thự họ Hứa vang lên tiếng đập cửa rầm rầm, kèm theo đó là tiếng la hét vô định của Tiểu Nguyên khiến dì Linh mặc dù tuổi đã cao cần phải được nghỉ ngơi thì lần này cũng chẳng thể yên lòng được.
Tại phòng ngủ của mình khi trước, Tiểu Nguyên giờ đây chẳng còn nhận ra mọi thứ xung quanh nữa, trong mắt cậu giờ đây chỉ còn lại sự hoảng loạn chất chứa.
Cậu lui vào góc cửa, dùng tay đánh lên cánh cửa gỗ ấy. Hứa Lâm Hàn đau lòng tiến đến muốn ngăn cản cậu, nào ngờ vừa nhìn thấy anh, Tiểu Nguyên càng hoảng sợ xoay người đập cánh cửa mạnh hơn.
Rầm!!!Rầm!!!! A....a...a.
Vừa nãy mang cậu về nhà, dì Linh vừa thấy Tiểu Nguyên mà mừng đến rơi lệ, trong lòng Lâm Hàn cũng nhẹ hơn được một chút. Bế cậu về lại căn phòng ngủ, dọn dẹp hết đống thú bông vào một góc tủ quần áo để Tiểu Nguyên có thể ngủ yên.
Hứa Lâm Hàn cứ tưởng rằng chỉ cần tìm được cậu trở về là sẽ yên tâm rồi. Nhưng mà không ngờ, tầm ba giờ sáng, Tiểu Nguyên vừa tỉnh lại, đã hoảng sợ ngồi dậy rồi lại dùng sức muốn mở cửa bỏ chạy.
Cũng may Tiểu Nguyên lúc này không biết mở cửa như thế nào, cho nên cậu chỉ có thể thu mình về một góc đập cửa như muốn cầu cứu.
Hứa Lâm Hàn nhìn ra cách tay của Tiểu Nguyên vì đập cửa đã tróc da chảy máu, hoảng vội hoảng hốt xông đến ôm chặt cậu vào lòng trấn an.
- Tiểu Nguyên.... không ai làm gì em cả. Anh cũng sẽ không làm gì em đâu, đừng sợ nữa. Em hãy ở lại đây đi.
-A....a....a.
Vẫn là không có một tiếng nói nào cả, Tiểu Nguyên chỉ có thể "a a" như kẻ câm. Hai bàn tay thì dùng sức cấu xé mu bàn tay của Lâm Hàn.
Hứa Lâm Hàn nhịn đau bế cậu lên giường ngủ, đặt cậu vào trong góc tường. Vẻ mặt mệt mỏi của hắn vẫn cố gắng nhẹ nhàng trấn an Tiểu Nguyên.
- Em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.
Bình luận