Chương 9: Để ý

Khu thương mại rộng lớn, người người vào ra tấp nập. Tiểu Nguyên dường như rất sợ hãi với đám đông, cho nên lúc đi quanh các khu quần áo, cậu đều nắm chặt góc áo người kia. Vẻ mặt cảnh giác như sợ người ta đụng chạm đến mình.

Hứa Lâm Hàn cũng không ngại phiền, mặc kệ cậu nắm góc áo mình đến nhăn nhúm . Anh vẫn bộ dáng ung dung dắt Tiểu Nguyên đi từ quầy bán hàng này đến quầy bán hàng khác. Đến một quầy bán áo quần dành cho thiếu niên, anh kéo Tiểu Nguyên vào bên trong.

- Vị tiên sinh, ngài cần mua áo quần cho chàng trai bên cạnh sao?

Cô nhân viên bán hàng rất tinh mắt, khi vừa nhìn thấy Lâm Hàn một thân mặc đồ nghiêm chỉnh, dẫn theo một chàng trai thấp hơn anh cái đầu. Quần áo cậu trai ấy mặc rộng rãi, nhếch nhác liền biết rằng ai mới là người cần có đồ mặc. Cho nên đã không hỏi những câu vô nghĩa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

- Đúng vậy, cậu nhóc này hiện tại chưa có gì để mặc. Tôi lại không biết kích cỡ của cậu ấy, phiền cô chọn giúp tôi vài bộ đồ có màu sắc nhẹ nhàng là được

Lâm Hàn sau khi nói với cô nhân viên thì lập tức đẩy Tiểu Nguyên đang rụt rè trốn sau lưng mình, ân cần hỏi.

- Em có muốn chọn lựa áo quần theo sở thích không ?

Tiểu Nguyên đảo mắt nhìn xung quanh, ở đây còn có rất nhiều người đi qua đi lại chọn đồ. Cho nên cậu quyết định lắc đầu, nép sát vào người anh. Nhỏ giọng đáp.

- Không muốn, anh mua gì em sẽ mặc cái ấy.... Không muốn lựa, thật đáng sợ.

Tiểu Nguyên như một con sam bám sát vào người Hứa Lâm Hàn, mà anh cũng biết cậu sợ đám đông. Cho nên cũng không có bắt ép cậu, chỉ nhàn nhạt nói với cô nhân viên.

- Phiền cô quan sát kích cỡ của cậu ấy rồi tự chọn lựa quần áo cũng được. Tiền bạc không thành vấn đề.

- Vâng, đã hiểu ạ. Hai vị vui lòng đợi tôi một lát.

Cô nhân viên nhìn vóc dáng người của Tiểu Nguyên một hồi, sau đó bằng kinh nghiệm bán hàng của mình. Cô liền nhanh nhẹn đi đến từng quầy trưng bày chọn quần áo cho cậu.

Tiểu Nguyên đứng cạnh Lâm Hàn nhìn dáo dác xung quanh, người người đi đi lại lại thì nhiều, mà cậu nhúc nhích người chẳng được bao nhiêu.

Bỗng nhiên, một cửa hàng trưng bày thú bông ở đối diện đập thẳng vào mắt cậu, có một con heo bông màu hồng, khuôn mặt cười đến tít cả mắt được đặt chính diện ở tủ kính.... Tiểu Nguyên nhìn thấy mà trong lòng không khỏi thích thú, đôi mắt cứ chăm chăm nhìn vào con heo bông to bự ấy. Đến khi cô nhân viên đem hơn mười bộ áo quần đến, cậu cũng không hề hay biết.

- Thưa tiên sinh, đây là những bộ đồ mà tiên sinh yêu cầu. Kích cỡ đều vừa với em trai của anh, còn nếu có bộ nào không hài lòng, ngài có thể đến đây đổi lại ạ.

- Không cần, cô cứ gói lại cho tôi đi... Tiện thể lấy thêm vài bộ đồ ngủ, áo ấm cùng với vài cái quần lót cho cậu ấy luôn.

Hứa Lâm Hàn định rút ví tiền để lấy thẻ ngân hàng, nào ngờ cánh tay bị người kia nắm chặt khiến anh có chút không tiện, đành phải nhỏ giọng nhắc nhở cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...