Chương 103: Phiên ngoại 2 : Cái kết của Diệp Anh (2)

Cứ tưởng là ai, hoá ra lại là Tạ Hướng Khải... vợ của chủ tịch Sở Trầm Dương, một người nổi tiếng với trình độ chửi chó thì chó sợ, chửi gà, gà cũng bay. Mấy năm trước, nghe người ta nói. Tạ Hướng Khải khi còn là người giúp việc của nhà họ Sở, cậu ta còn dám mắng cả một công tử nhà nào đó là lẳng lơ đê tiện. Cúc thâm nữa cơ.

Nhưng mà Diệp Anh thì lại không biết người này là ai, cho nên cô ta vẫn mang theo thói khinh người trả lời.

- Thì sao? Anh có là thầy giáo hay là cái gì cũng chẳng liên quan đến tôi. Anh nghĩ tôi cần anh dạy chắc?

- Cô gái, cô nghe cho rõ đây. Đầu tiên, nếu mình va vào ai đó, người ta đã có lời hỏi thăm thì phải đáp lại rằng " Tôi không sao, hoặc là không có vấn đề gì". Thứ hai, ra đường dù có gặp ai thì cũng bớt cái thói khinh người lại đi. Không khéo lại bị người ta nói là ăn nói ngu si. Cái thứ ba, cũng là việc cuối cùng tôi muốn nói. Cô gái trẻ à, dù chúng tôi có gay thì chúng tôi vẫn hít chung với cô một bầu không khí. Vẫn đi làm ra tiền, và ít ra nhân phẩm của tôi vẫn tốt hơn cô rất nhiều. Hừ!!

Diệp Anh bị Tạ Hướng Khải nói cho cứng họng, chẳng còn lí lẽ nào để nói. Nhưng cô ta vẫn bướng bỉnh cãi cùn. Không chịu thua.

- Vì những kẻ gay như các người mà giờ đây tôi phải chịu khổ đây. Đúng là một lũ vô dụng.

- Sướng hay khổ là ở cô thôi, tại sao lại đổ thừa cho chúng tôi? Nhìn cái bản mặt là biết khẩu nghiệp quá nên mới bị người yêu bỏ rơi này. Nghiệp cô tự tạo thì cô phải gánh chịu. Người yêu cô dù thẳng thành cong thì tôi chắc chắn rằng. Nếu anh ta mà có gặp cô một lần nào nữa, thì thằng em trai của anh ta vẫn không thể thẳng được. Cô nói gay vô dụng? Xin lỗi nhé. Chồng ông đây là tổng giám đốc của một công ty lớn đây. Sao nào? Muốn nói gì nữa không?

- Hừ... dù có nói gì thì nói. Tôi vẫn cho rằng lũ các người chính là một lũ vô dụng của xã hội. Bọn gay chết tiệt. Các người không nên tồn tại.

Tạ Hướng Khải ban đầu chỉ định nói với cô ả vài câu, nhưng mà nhìn cô gái trước mặt mình vẫn luôn bảo thủ cố gắng cãi cùn một cách ngu ngốc thì cậu cũng bị chọc điên lên thật rồi.

Tạ Hướng Khải tranh thủ lúc chồng mình vẫn còn đang mua thức ăn trong tiệm, cậu ta liền chống một tay ngang hông, một tay chỉ thẳng mặt Diệp Anh, tiếp tục gân cổ mắng.

- Chúng tôi gay thì ăn hết của nhà cô à?? Chúng tôi gay nhưng cũng đâu có giành quyền thừa kế nhà cô mà cô dám nói chúng tôi bệnh hoạn. Bệnh hoạn cái con mắt cẩu của cô ấy. Con đàn bà này, có phải thời tiểu học đến trung học, sang thời phổ thông cô đều thi lại môn đạo đức phải không?? Cách làm người sao lại thối nát đến thế?? Không ai dạy cô cách cư xử phải phép à. Chỉ là cục mỡ heo thối mà cứ nghĩ mình là miếng thịt bò thượng hạng. Nằm mơ đi !!! Hừ.

- Ra xã hội không phải ở nhà, muốn nói ai thì nói. Muốn làm gì thì làm... cô không chịu suy nghĩ. Rồi sẽ có một ngày cô phải hối hận với những việc mình đã làm. Đồ phụ nữ thất bại đến nỗi bạn trai từ thẳng cũng thành cong.

Tạ Hướng Khải mắng xong cũng không đợi Diệp Anh lựa lời cãi lại. Cậu ta cứ thế quay đầu đi thẳng vào trong tiệm ăn đứng ôm tay chồng mình. Chẳng thèm để Diệp Anh vào mà mắt nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...