Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 18: Em phải ngủ với anh

Mạnh Nghiêm đang suy yếu nằm trong chăn nhìn cậu nãy giờ, thấy cậu muốn trốn đi liền ngoắc tay ra hiệu bảo cậu lại đây

Hoắc Đông cũng tiếp lời " Tiểu Thiên, anh và A Hoàng tạm thời mượn phòng em đêm này nhé. Cảm ơn"

Cốc! Cốc!

- Thiên Thiên! Anh đói, em định để người yêu của mình chết vì đói hả?

- Nhưng...em..chưa..tắm..người rất không sạch sẽ

Bà con chuẩn bị ăn đường từ truyện kia sang truyện này nhá

Vẫn là Lục Tiểu Thiên của chúng ta nghe lời, cúi sát người xuống, thuận tay anh liền kéo cậu vào lòng mình, hôn nhẹ lên trán của cậu

- Mạnh Nghiêm! Anh yên tâm nghỉ ngơi nhé, cũng tối rồi em phải về phòng của mình đây

- Nhích người sát xuống gần anh

Mặc Yên : " Đúng rồi, hai người các cậu đã hiểu rõ nhau rồi thì cũng nên ở cạnh nhau cho tăng thêm tình cảm, bà đây mấy ngày nay chăm sóc tên ôn thần này sắp mệt đến chết rồi. Chị mày phải quay về phòng dưỡng lại nhan sắc đã, mọi chuyện giao cho em đó. Bye bye"

Ba người này nói xong mục đích của mình liền cười lớn, kéo nhau chạy ra khỏi phòng, trả lại sự yên tĩnh như ban nãy, để lại Lục Tiểu Thiên vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Mạnh Nghiêm tốt bụng nhắc nhở cậu

- Thiên Thiên! Nhờ em chăm sóc cậu ấy nhé, mấy ngày hôm nay cậu ấy cứ nhất quyết ăn thức ăn tiện lợi cho nên không đủ sức, anh mua sẵn suất ăn dành cho hai người rồi, cứ ăn thoải mái, thuốc thì ở trên bàn học của Mạnh Nghiêm đó, bọn anh không làm phiền hai người nữa nha

Anh bật cười nhìn hành động lúng túng như cá mắc cạn của cậu, sau đó tiếp tục nói

- Ai ya! Nói em ngốc cũng thật là đúng.. Anh đây là muốn em đút cho anh ăn

- Anh....anh...anh....hai...anh....kia..sẽ..về

Tiểu Thiên được anh hôn liền đỏ mặt đến xém ngất, nằm trong ngực anh cậu lại lắp bắp nói

Cậu ngoan ngoãn tiếng đến gần anh, giọng nói trầm ấm cất lên

- Thức...thức ăn của anh đây, em đi lấy thuốc cho anh

- Thiên hôm nay em ngủ với anh đi. Thật muốn ôm em nhiều hơn nữa

- Thật mà! Nào nào.. Mau lên đi nào, anh đói lắm rồi... Aaaaaaaa

Cậu biết sẽ khó lay chuyển được anh, cũng may hôm nay cậu mặc một chiếc quần lửng cùng áo thun nhẹ nhàng cho nên không vướng víu gì mấy, lén lút ôm lại anh, sau đó lại rúc đầu vào ngực anh xem đây là thực hay mơ, thì lại được anh ôm chặt hơn nữa, một lúc sau hai người nhanh chóng hạnh phúc tiếng vào mộng đẹp

Tiểu Thiên lại cúi đầu đỏ mặt, giọng nói như muỗi kêu hỏi anh

- Tiểu Thiên của anh ơi! Em thực vô tâm mà. Anh bây giờ tay còn nhấc không lên thì lấy sức đâu tự ăn cơm được chứ?

-Không được! Em phải ở trước mặt anh ăn thì anh mới yên tâm được. Vả lại đồ ăn nhiều thế này, em tưởng anh là heo sao?

- Em không sao mà, Mạnh Nghiêm anh mau chóng ăn đi. Lát nữa em sẽ ăn cũng được mà

Mai các tình yêu chuẩn bị đón Tiểu Bánh Đậu chào đời nhé, tui đi ngủ đây

Tiếng gõ cửa phòng vừa vang lên, Tiểu Thiên còn chưa kịp chạy ra mở cửa thì đã thấy ba người kìa mặt phơi phới như tiết trời đầu mùa xuân bước vào, trên tay anh Tử Hoàng còn cầm một khay thức ăn cực lớn, cười hề hề nói

----------*****-------

- Tiểu Thiên! Em cũng mau ăn đi, những ngày qua em ăn toàn những thứ không tốt, anh thực sự rất giận đó. Đồ quỷ con cứng đầu này cho dù có buồn hay có ấm ức gì với anh thì cũng phải lo cho bản thân mình chứ. Em đúng thật là.. Mau xúc cơm bỏ vào miệng anh xem nào

- Mặc kệ họ, đêm nay họ nhường phòng cho chúng ta, chắn chắn sẽ không về đâu

Nhìn anh nhất quyết như vậy, Tiểu Thiên thật hết cách,liền múc lấy một muỗng cơm to cho vào miệng, lúc này anh mới hài lòng gật đầu. Sau đó hai người cứ ta một muỗng ngươi một muỗng mà ngay một nhoáng suất cơm lớn liền hết sạch

- Vậy...vậy... Phải làm sao bây giờ?

Cậu vì câu nói này của anh thì hồn liền nhập trở về, lúng túng đưa khay thức ăn đến chỗ anh, lại gãi đầu nói

Cậu biết anh đang lo lắng cho cậu cho nên liền thật tâm nói với anh

Nhìn con người lớn xác vì sốt mà hóa thành trẻ con kia, trong lòng cậu giờ đây dường như mọi cảm xúc đều tiêu tán hết đi chỉ còn lại dòng nước ấm áp chảy róc rách trong tim, môi cậu mỉm cười nhẹ nhàng, xúc một muỗng cơm đưa đến miệng anh, nhìn anh nhai nó một cách bình thản không hiểu sao Tiểu Thiên cảm thấy cứ như mình đang lạc trong giấc mơ ngọt ngào vậy

- Anh thật sự muốn em đút sao?

- Tiểu Thiên của anh rất tốt, ngoan tối rồi, nằm cạnh anh ngủ đi. Còn nếu em lạ giường anh cũng sẽ tình nguyện ôm gối sang phòng em ngủ

Tiểu Thiên lục đục hì hụi cho anh uống thuốc, giúp anh thay áo, dùng khăn lau khuôn mặt của anh, cứ thế cũng đến 10h30 tối, cậu thấy anh đã mệt liền nói

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...