Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 22: Tớ ghét cậu

"Manh Manh vốn dĩ từ trước đến bây giờ chỉ có mình con. Tính tình thằng bé thế nào con cũng là người hiểu rõ nhất. Thằng bé cũng chưa từng quan trọng việc học, nhưng vì con thằng bé mới chịu nghiêm túc thi. Con nói thử xem, vậy thằng bé dám đánh người trong kì thi còn không phải do quá lo lắng cho con sao?"

Huỳnh Nam Anh nhíu mày, dường như lần này không muốn chiều nhóc con kia.

"Sau này còn thế nữa tớ mặc kệ cậu!"

"Con..."

Tiểu Manh Manh đang giải tỏa buồn bực vừa nghe tiếng Huỳnh Anh liền ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vừa gây gỗ với mình. Cậu hừ lạnh một tiếng sau đó tiếp tục nghịch đất.

"Thịt bò..."

Huỳnh Nam Anh nghĩ ngợi một lúc, sau đó chạy ra phía sau lưng trường học.

"Tớ chẳng giận dỗi gì ai cả..."

Tiểu Manh Manh hít mũi một cái, ấm ức đáp.

Tạ Tĩnh Khang gật đầu, mang vợ mình ra khỏi trường. Chuyện tụi nhỏ cứ để tụi nhỏ giải quyết, bọn họ không thể can thiệp vào được.

"Cậu định đào đất đến bao giờ!?"

Huỳnh Nam Anh cười nhẹ, hôn lên mái tóc của nhóc con đáp.

Huỳnh Nam Anh chạy đến phòng thi của Manh Manh tìm người nhưng lại không thấy người kia đâu. Tính tình Manh Manh tức giận sẽ tìm chỗ vắng người giải tỏa.

"Nhóc con, lại giận dỗi tớ rồi sao!?"

Tiểu Bao Bao tuy là có ngốc nhưng dù sao cậu cũng có chồng được nhiều năm rồi, làm sao không hiểu được chuyện cãi nhau của con trai mình cùng người yêu.

Tạ Tĩnh Khang khoác tay lên vai Bao Bao, mỉm cười nói.

Cả hai người đều không còn giận nhau nữa, cứ như thế nắm tay nhau quay trở về phòng thi.

Tiểu Manh Manh xem ra có vẻ rất giận, cậu dùng ống tay áo dụi dụi mắt. Hung dữ đuổi Huỳnh Nam Anh.

"Hôm nay vợ anh lại lặp được công lớn, ngăn chặn đánh nhau. Bé cưng muốn anh thưởng gì nào?"

Huỳnh Nam Anh rất biết vuốt lông mèo, vừa dỗ dành một chút thì Manh Manh thôi không làm loạn nữa. Chỉ hậm hực nói vài câu.

"Vừa nãy cũng chỉ vì lo lắng cho cậu, sợ cậu bị đình chỉ thi. Mọi thứ đều đổ sông đổ biển, nhưng nghĩ kĩ lại thì nếu là tớ, ai dám động vào cậu tớ cũng sẽ như vậy!"

Huỳnh Nam Anh biết Tiểu Manh Manh đánh người chắc chắn là vì mình, nhưng lần thi này dù sao cũng là thi học kì. Cậu ấy không thể tùy tiện như vậy được.

-----***-----

Tạ Tĩnh Khang đi đến mỉm cười, xoa đầu con trai để lại vài câu.

Tiểu Manh Manh tất nhiên rất thích đi biển, lại còn được con gấu bự dỗ dành bằng những lời ngọt ngào. Tất nhiên là cậu rất vui vẻ đồng ý rồi.

"Ồ! Xem ra là tức đến khóc rồi!"

Vừa chạy đến nơi, đã thấy Tiểu Manh Manh ngồi thu mình một góc ở cạnh gốc cây. Tay cầm một cành cây khô nhỏ đâm xuống đất.

"Ông đây không khóc! Cậu cút đi..."

Tiểu Manh Manh giận dỗi cắn nhẹ lên lồng ngực Huỳnh Nam Anh, như con mèo nhỏ đánh nhau với một con gấu lớn vậy.

"Mầm Cây ngốc lắm, con mau đi xin lỗi Manh Manh đi"

Huỳnh Nam Anh cảm nhận rõ sự tủi thân của Tiểu Manh Manh, anh cười đi đến ngồi bên cạnh cậu. Khẽ đặt đầu người kia vào lồng ngực mình, mặc kệ ai kia đang vùng vẫy. Nhỏ giọng dỗ dành.

Tất nhiên là Tiểu Bao Bao rất thích ăn thịt, cậu đung đưa tay chân loạn xạ đáp.

"Được rồi! Vậy chúng ta về lớp đi. Gần đến giờ thi rồi. Cuối tuần này về nhà tớ mang cậu đi biển chơi"

"Em bé của tớ giận thật rồi. Xem ra là do tớ không tốt nên mới khóc, tớ không xứng đáng làm bạn trai cậu."

Tạ Tính Khang nói đúng, Huỳnh Nam Anh chưa từng đánh người. Nhưng rõ ràng chỉ cần ai chạm đến Tiểu Manh Manh, đừng nói là cãi nhau, đến đánh nhau anh còn dám đánh.

Bao Bao tiến đến nắm tay con trai khuyên nhủ.

Tiểu Manh Manh bỏ đi, để lại một nhà ba người Huỳnh Nam Anh đứng cạnh với nhau. Anh nhìn bóng dáng cậu đi xa dần, mệt mỏi thở dài.

Huỳnh Nam Anh nhìn dáng vẻ uất ức của Manh Manh có chút buồn cười, xem ra là cậu đã tức giận anh rất nhiều nên mới làm hành động này. Nam Anh lên tiếng trêu ghẹo người kia một chút.

Nghĩ lại vừa nãy Manh Manh có vẻ giận đến sắp khóc, nhìn thời gian chỉ còn mười lăm phút nữa là sắp tập trung thi môn tiếp theo. Huỳnh Nam Anh quay lưng chạy đi tìm người kia, quên chào tạm biệt cả hai ba ba của mình.

Đường đường là một đại ca nổi tiếng ngang tàn ở trường nay lại tức đến độ lệ. Xem ra là cậu thật vọng về anh rất nhiều.

"Việc học đúng là quan trọng, nhưng con nghĩ làm xem. Đặt con trong trường hợp của Manh Manh, chắc chắn con cũng sẽ đánh người. Hai đứa đều quý trọng lẫn nhau, đừng vì chút xích mích mà hiểu lầm nhau nữa. Gần đến giờ thi rồi, con không mau dỗ thằng bé thì nó không chịu thi nữa đâu..."

"Cậu đáng ghét, vừa nãy còn mắng tớ"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...