Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 8: Tớ chỉ thích gấu bự

"Như thế thì sao chứ? Cậu chỉ là của tớ..."

Huỳnh Nam Anh nghe đến đây hai mắt lập tức sáng lên, anh nhích sát người lại gần cậu hỏi.

"Cậu bị gì vậy Nam Anh, bản thân cậu ngày nào cũng có người tỏ tình. Tớ còn hàng tá tình địch cần diệt, nay tớ chỉ có một người thích. Hà cớ gì cậu phải ủ rủ như vậy?"

Huỳnh Nam Anh cả người ủ rũ đứng trước nhà anh. Tựa như một con chó to không được chủ yêu thương nữa, hai cái tai chó liền cụp xuống, cái đuôi cũng không muốn vẫy vẫy.

Phụt!

"Cậu ấy không cần mình nữa rồi, có thư tình liền không cần mình nữa rồi. Nhìn cậu ấy xem, bây giờ còn dám đánh mình. Uổng công mình yêu thương cậu ấy..."

Huỳnh Nam Anh nghe đến đây liền lật mặt không giả vờ tỏ ra đau khổ nữa. Điều này càng khiến cậu chắc chắn tên này là đang giả vờ chọc cậu tức chết đây mà.

Cả hai ăn cơm đến vui vẻ, chỉ có Hàm Lục Thiên là căm tức ngồi ở một bàn khác cùng bạn học, thay vì dáng vẻ ôn hòa như mọi ngày, cậu ta lần này nghiến răng nghiến lợi nghĩ trong đầu.

Huỳnh Nam Anh vui vẻ kéo tay Tiểu Manh Manh vào nhà ăn, lúc mang cơm đến bàn ngồi cùng nhau. Anh cũng sẽ tự giác nhường phần đùi gà của mình cho cậu. Rất ra dáng bạn trai tốt.

Tiểu Manh Manh mặc dù thấy hành đồng không ra dáng học  trưởng này của anh thì cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Trong lòng tự trách.

"Nhưng tớ chưa từng nhận thư của bọn họ. Cậu nhìn xem, đến thư cũng cầm trên tay rồi"

Huỳnh Nam Anh cũng không vừa gì, ấm ức tủi thân hung dữ đáp.

Huỳnh Nam Anh khoác vai Tiểu Manh Manh, rất hài lòng nói.

Huỳnh Nam Anh xoa xoa bả vai, tự mình lẩm bẩm.

"Cao hơn cậu? Cụ thể hơn đi, dạo này có rất nhiều người cao hơn cậu mà?"

"Chỉ được cái nói nhảm là giỏi"

"Tớ sẽ chiều hư cậu, để xem còn ai có thể hầu hạ cậu ngoài tớ không?"

Cái tên họ Huỳnh này đường đường là một lớp trưởng lại còn là một người nổi tiếng trong hội học sinh. Khỏi phải nói anh ưu tú và thông minh đến nhường nào. Những mỗi lần bọn họ cãi nhau, Huỳnh Nam Anh đều như kẻ ngốc ủ rũ tựa như mình mới bị ăn hiếp vậy.

"Chó bự hay gấu bự gì cũng được, đều là biệt danh cậu đặt cho tớ"

"Cũng tại mình quá thích cái con gấu bự này"

Tiểu Manh Manh tức đến giậm chân hỏi.

Huỳnh Nam Anh cười xoa đầu Tiểu Manh Manh, rất không có nghĩa khí đáp.

"Khụ! Thật ra bạn gái kia cũng chỉ cao bằng tớ. Tớ không thích người cao bằng mình, tớ thích người cao hơn"

Huỳnh Nam Anh buồn bã đáng thương nói.

Huỳnh Nam Anh cúi đầu lí nhí nói.

"Đồ chó bự đáng ghét"

Tiểu Manh Manh nhịn không được đánh lên bả vai Huỳnh Nam Anh, như có như không mắng.

Tiểu Manh Manh biết anh đang bắt nạt mình, nhưng cậu vẫn quay đầu sang chỗ khác, đỏ mặt đáp.

Rõ ràng lời này là nói cho Tiểu Manh Manh nghe, cậu nghe kiểu gì cũng thành cậu giống như là đồ phản bội anh.

Tiểu Manh Manh giật giật mi mắt. Tự hỏi con chó bự hôm nay sao khó hầu hạ vậy? Rõ ràng vừa nãy cậu ta cũng thấy rõ là nữ sinh nhét thư tình vào tay cậu. Bây giờ đổi trắng thay đen vậy sao?

"Cậu bị cái gì vậy?"

Anh áp sát khuôn mặt của mình đến mặt cậu, sau đó cười hì hì. Tiểu Manh Manh ghét bỏ nói.

Chỉ một câu của Huỳnh Nam Anh lại khiến Tiểu Manh Manh phì cười. Cậu nhìn con gấu bự này hết sức sống, trong lòng cũng không còn giận nữa.

"Nhưng cậu chỉ có bạn trai thôi mà..."

"Mẹ nó Nam Anh! Cậu nói ai là lùn hả! Tớ lùn thì làm sao chứ? Tớ lùn cũng đâu ảnh hưởng đến chiều cao của cậu? Đầy người lùn vẫn có bạn gái đó thôi"

Nếu như Tiểu Manh Manh vui vẻ sẽ gọi Huỳnh Nam Anh là gấu bự, nếu cậu cảm thấy cọc cằn thì sẽ gọi anh là chó bự.

"Chắc chắn bạn nữ đó có vấn đề, cậu lùn như vậy có gì để thích chứ?"

Nhưng mà dù sao cái con gấu bự này để cậu ta tức giận lên thì cũng không hay cho lắm.

"Xem như lần này cậu giỏi đi Tiểu Manh Manh, được Huỳnh Nam Anh bảo vệ chỉ lần này thôi sẽ không có lần sau đâu. Lớp trưởng sẽ là của tôi, tôi đây nhất định sẽ cho tên rác rưởi như cậu một bài học"

"Đồ ngốc! Cậu nghĩ linh tinh cái gì vậy? Tớ không hứng thú những thứ này"

Trong đầu Hàm Lục Thiên bắt đầu tính kế, cậu ta hiện tại chỉ có chấp niệm muốn trả thù Manh Manh, mang Huỳnh Nam Anh giam lên bên mình.

"Chẳng hạn như con gấu hay đi bên cạnh tớ hằng ngày, hay là con chó bự mỗi tối đều nằm ngủ chung với tớ...đại loại như vậy"

Bị nhắc đến nổi đau, Tiểu Manh Manh cũng xù lông lên bắt đầu đôi co.

"Thì ra là từ nãy đến giờ cậu đều giả vờ sao?"

Tiểu Manh Manh nhất thời buồn cười hỏi.

Huỳnh Nam Anh hiểu, xem chừng là cậu nhóc này không vui rồi. Anh khoác tay cậu đi vào nhà ăn, tiện thể một tay lấy cái thư tình kia bỏ vào thùng rác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...