Chương 11: Này! Tu Mạnh đừng chạy
Hoa Kỳ Nhiên dừng xe một chút, ngoảnh mặt nhìn về một góc quen thuộc.
" Tớ....tớ...tớ phải ôn bài đây, cậu đừng nói nữa"
" Không phải, không phải, Mạnh Mạnh .... Mạnh Mạnh trốn rồi ( ಠ ಠ )"
" Ai là người ngoan nhất?"
" Cậu nhìn xem, có ai mỗi ngày chờ đợi một người không đến không ? Thế mà là bạn à ? Có ai mà người kia không xuất hiện liền biến mình thành một xác chết không ? Bạn đấy ư?"
Hoa Kỳ Nhiên nằm vật ra bàn, ảo não như một người bị ốm trả lời Từ Hoa.
Cảm nhận được hôm nay có người rất kỳ lạ, Hoa Kỳ Nhiên dựng xe vào một góc. Chầm chậm đi tới, vừa đi vừa hỏi.
" Là Mạnh Mạnh"
" Tớ không phải là Mạnh Mạnh, tớ là cái cây đang nói chuyện với cậu. Mạnh Mạnh không có ở đây..."
" Tớ....tớ...."
" Cậu... Mau đến đây"
" Cái cây" ở phía trước mặt Kỳ Nhiên trả lời .
Tất nhiên, Từ Hoa không tin. Cô nàng tự tin với khả năng nhìn xa trông rộng của mình. Và đặc biệt là tầm nhìn hai chàng trai yêu nhau phải nói là thượng thừa đôi khi hơi lag một chút của bản thân.
Cố Tu Mạnh nói xong liền òa khóc nức nở, anh xoay người bỏ chạy thật nhanh. Hoa Kỳ Nhiên vội vã đuổi theo sau, miệng gào to.
Hoa Kỳ Nhiên bị Từ Hoa nói trúng tim đen liền ngập ngừng nói.
Hoa Kỳ Nhiên nhíu mày, cố gắng nói lại một lần nữa.
hơn một chút, vì giáo viên toán muốn ngỏ ý muốn cậu vào đội tuyển của trường.
" Ai vợ ai chồng gì ? Tớ chỉ đang chờ đợi bạn mình thôi"
Cố Tu Mạnh bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Kỳ Nhiên, sau đó hét to lên.
Người ở phía sau thân cây trả lời.
Vùi mặt vào cuốn sách ngữ văn, Kỳ Nhiên không tài nào chú ý vào môn học được... Từ Hoa ở bên cạnh tốt bụng nhắc nhở.
" Là Mạnh Mạnh chứ ai.... À không không, là cái cây...cái cây"
Hoa Kỳ Nhiên : "( =ω= ) Không phải mà tự xưng tên luôn à?"
" Mạnh Mạnh cậu làm sao thế ? Lại đây, tớ có mang kẹo này."
Chỉ là vẫn còn chút luyến lưu...thật sự rất khó để dứt... Hoa Kỳ Nhiên nói không đợi nữa, chắc gì đã không còn nhớ... Thói quen vẫn còn đó, bỏ làm sao được ?
Người ở đằng sau thân cây bĩu môi, đặt ra câu hỏi chất vấn người kia.
" Có phải cậu không cần tớ nữa đúng không? Cậu ghét tớ lắm đúng không ?"
" Nhiên Nhiên là đồ ngốc, Nhiên Nhiên là đồ nói dối. Tớ không chơi với cậu nữa, cậu lừa tớ"
" Tu Mạnh, mấy hôm nay tớ đều không thấy cậu. Cậu bận gì sao? Sao không đến tìm tớ"
" Này... Cậu cầm sách bị ngược rồi kìa"
Hoa Kỳ Nhiên vẫn chưa biết là có chuyện xảy ra, cậu vẫn vô tư cười đùa tiến lại gần cái cây kia. Miệng vẫn nói.
Hoa Kỳ Nhiên : "....."
Hoa Kỳ Nhiên cứ ngỡ Cố Tu Mạnh đã biến mất hoàn toàn cho nên quyết định không đứng đợi nữa. Cứ thế dắt xe đi thẳng.
Quanh co mãi một hồi cuối cùng cũng xong, Hoa Kỳ Nhiên thở dài một tiếng rồi xuống nhà xe của trường để dắt xe.
Sân trường không một bóng người, chẳng còn ai ở quanh đây... Yên tĩnh đến lạ thường.
Từ Hoa chen lấn mãi mới ngồi vào được chỗ của mình, sau đó vỗ vai Kỳ Nhiên nói.
" Vậy... Ai từ nãy đến giờ nói chuyện với tớ"
" Này... Mạnh Mạnh.... Đừng chạy"
Hoa Kỳ Nhiên khựng người lại, mang theo vẻ bất ngờ hỏi.
" Cố Tu Mạnh ... Là cậu có phải không ?"
Hôm nay nhà trường cho học sinh nghỉ một tiết vào buổi chiều. Cho nên vừa học xong tiết hai, toàn trường đều nối đuôi nhau ra về. Riêng chỉ có Hoa Kỳ Nhiên thì về tr�
" Không phải Mạnh Mạnh đâu"
Âm thanh quen lên khiến cho Hoa Kỳ Nhiên cảm thấy trong lòng rất vui, người mà cậu trông ngóng mấy ngày nay cuối cùng cũng đã xuất hiện. Trái tim thiếu gia họ Hoa cuối cùng cũng có sức sống.
" Không đến... Không đến, tớ là cái cây. Không đến đâu"
" Bảo là bạn, mà lại nhớ nhung người ta à?... Thế mà là bạn ? Thế là thích người ta dzồi"
" Sao cậu lại nói vậy? Tớ thích cậu mà"
" Dĩ nhiên là Mạnh Mạnh rồi (`ε')"
Chính bản thân Hoa Kỳ Nhiên cũng không hiểu tại sao mình lại xấu hổ đến như vậy ? Những lời Từ Hoa nói khiến cậu chỉ hoàn toàn không thể phản bác lại được... Cho nên chỉ có thể tìm cách trốn tránh.
" Ai rất thích được Kỳ Nhiên cho kẹo."
Bỗng... Cậu nhìn thấy một bóng dáng lấp ló sau thân cây cổ thụ lớn. Hai mắt Kỳ Nhiên bỗng nhiên có sức sống, cậu thử gọi.
------*****------
Bình luận