Chương 15: Tu Mạnh gọi " Cục cưng" nào.
" Mẹ định dạy gì cậu ấy nữa?"
Lưu Điềm Điềm biết rõ con trai mình, bà nhìn ánh mắt của cậu khi quan sát đối phương cũng đủ hiểu con trai mình khó thoát khỏi nhân duyên. Cho nên đành thở dài lắc đầu, vuốt mặt Tu Mạnh vui vẻ nói tiếp.
Mạnh Mạnh ngốc gật đầu ngoan ngoãn nghe lời Kỳ Nhiên. Bản thân anh cũng không hề bất giác ra, sự ngốc nghếch của mình lại khiến một người luôn để tâm, mà trái tim ngây thơ ấy cũng vì một người mà rung động.
Lưu Điềm Điềm vẫn còn đang ham vui, tiếp tục chen chân tiếp tay cho giặc.
Nói rồi bà mang dáng vẻ thanh lịch đi trước, Hoa Kỳ Nhiên nhanh chóng đi theo mẹ ngồi vào xe.
Cố Tu Mạnh ngơ ngác nhìn Lưu Điềm Điềm, anh như một đứa trẻ làm theo lời người lớn. Đứng trước cổng trường gọi to.
Người nào đó dở khóc dở cười trả lời.
" Con hãy xem trình độ chạy xe thần tốc của mẹ đây. Đi nàooo... Hú hú"
Lưu Điềm Điềm trông có vẻ rất thích Cố Tu Mạnh, bà cũng không ngại đứng giữa trường mà khen ngợi nam nhân ngốc.
" Cưng chiều người ta phết đấy, còn để người ta gọi là cục cưng nữa cơ. Mẹ cũng muốn gọi con là như vậy"
" Mẹ... Như thế nào gọi bắt người ta gọi bằng mẹ thế?"
" Được rồi, mi�
" Tu Mạnh d�
Hoa Kỳ Nhiên cũng không bất ngờ trước thái độ của mẹ mình bởi vì cậu thừa biết mẹ tiếp nhận mọi chuyện rất nhanh, chỉ là vừa nghe mẫu hậu đại nhân muốn người kia gọi bằng " mẹ " là như thế nào ?
" Vui... Vui, cục cưng vui thì tớ cũng vui. Nhưng mà tớ cũng muốn gọi cậu là Nhiên Nhiên"
" Ờ... Ờ cậu rất ngoan"
Góc chiều tà kéo đến, ti�
" Mẹ, đừng hỏi nữa. Cố Tu Mạnh là một chàng trai bị nhược trí không giống với người bình thường. Lúc con mới nhập học đã thấy cậu ấy đứng ở cổng trường ti�
" Đấy, giỏi lắm con rể"
Lưu Điềm Điềm cũng không giận, bà xoa đầu con trai nói tiếp.
Cố Tu Mạnh cười hề hề gật đầu nghe lời, nhưng lại bị mẹ xử bậy lần nữa.
Lưu Điềm Điềm thành công lừa gạt con nhà người ta, Kỳ Nhiên khóc không ra nước mắt trả lời.
n cậu vui là được. Chúng ta vừa gọi là cục cưng vừa gọi là Nhiên Nhiên nhé, có chịu không ?"
Lưu Điềm Điềm khựng người lại nhìn chăm chăm anh, tựa như không thể nói gì hơn. Hoa Kỳ Nhiên lúc này phải lên tiếng giải thích.
" MẸ"
Cố Tu Mạnh cười ngô ngô nhìn Hoa Kỳ Nhiên gật đầu lia lịa, cậu đi đến gần anh vỗ lưng ngụ ý bảo họ Cố ngoan ngoãn đi.
Cố Tu Mạnh trả lời.
n một nam ngốc trở về nhà mình.
Lưu Điềm Điềm cùng Hoa Kỳ Nhiên nhìn bóng anh khuất xa dần, bà mới trêu chọc con mình.
" Dạ thưa bác, con tên Cố Tu Mạnh, hoặc bác có thể gọi con là Mạnh Mạnh ạ"
n các bạn ra về. Con thấy tội nghiệp nên làm bạn với cậu ấy, mỗi ngày đều cho kẹo Cố Tu Mạnh."
Vừa nghe nói Hoa Kỳ Nhiên sẽ vui, Cố Tu Mạnh liền không nghĩ nhiều mà gọi.
n là con trai ta hạnh phúc là ta cũng vui. Cố Tu Mạnh... Ta là Lưu Điềm Điềm, gọi một tiếng mẹ xem nào"
" Con không có đi học, mọi người đều chê con ngốc. Không ai cho con đi học cả, chỉ có mình Nhiên Nhiên chơi với con thôi"
" Cục cưng, cục cưng.... Cục cưng ơiiiii"
thương quá, con học cùng lớp với Kỳ Nhiên sao?"
Hoa Kỳ Nhiên cảm thấy nghi ngờ, một lần nữa hỏi.
" Ngoan lắm, con rể ngoan lắm"
Hoa Kỳ Nhiên : " Mẹ à, đừng dạy hư cậu ấy. Mạnh Mạnh, đừng nghe mẹ tớ nói có nghe chưa ?"
" Cố Tu Mạnh, gọi Nhiên Nhiên là cục cưng nào"
" Kệ chứ, mẹ thích là được"
" Nhiên Nhiên... Cậu thấy tớ ngoan không ? Cậu có thấy thớ ngoan không ? Mau khen tớ đi "
Cố Tu Mạnh vừa cười vừa lắc đầu, thành thật trả lời.
" Hừ... Xem như con gan lớn, nếu con đã đối tốt với người ta như vậy thì chính là con đã tự đâm đầu vào một loại tình cảm đặc biệt đó. Còn bây giờ thì lên xe về nhà thôi hơ nì "
" Ái chà, thằng bé này cao phết đấy"
Hoa Kỳ Nhiên thẳng thắn trả lời.
Quý bà thanh lịch là Lưu Điềm Điềm, nhưng khi thấy con trai mình đã vừa cài dây an toàn. Bà liền nhấn chân ga chạy thật nhanh khiến Kỳ Nhiên sợ xanh mặt, đã vậy... Bà còn không quên nói.
Quý bà Lưu Điềm Điềm nhón chân xoa má Tu Mạnh ngốc, thật sự bỏ quên con trai ruột của mình chỉ để quan tâm người mới biết vài phút.
Lời chưa kịp dứt, mẫu hậu đại nhân đã nói.
" Ưm.. Ưm... Nhiên Nhiên là cục cưng của tớ. Hề hề"
"Con tên gì hả con rể?"
Cố Tu Mạnh vẫy tay chào tạm biệt hai người, hôm nay trong lòng anh đặc biệt rất vui cho nên đã nhảy chân sáo đi về.
" Mau gọi nào, cục cưng... Gọi Kỳ Nhiên là cục cưng thì nó sẽ vui"
" Aizzz... Thôi kệ thôi kệ, ngốc cũng được. Mi�
" Tu Mạnh à, sao lại gọi là Nhiên Nhiên, mau sửa lại nào"
" Này Mạnh Mạnh, cậu gọi thế có cảm thấy vui không "
Nam nhân ngốc cười tươi rạng rỡ cũng khiến cho Hoa Kỳ Nhiên ấm áp trong lòng, cậu vô thức cưng chiều anh.
" Riêng cha mẹ thì con từ chối cách gọi này"
Hoa Kỳ Nhiên quả thật không còn lời nào để nói với hai người này, đã vậy Cố Tu Mạnh còn quay sang nói với cậu.
" Ngoan nào, giờ chúng ta về nhà nhé. Mai gặp lại có được không ?"
Bình luận