Chương 40: Lưu manh Tần Liêm
"Đấy, cậu thấy chưa? Đến cả Mao Mao còn nói vậy thì cậu trốn đường trời"
Đám người ở trong phòng lắc đầu ngán ngẫm nghĩ.
n Minh, xem chừng dạo này cậu cũng thân với Tuấn Kiện lắm. Khi trước nghe nói có người ghét Trương đầu bò, không khéo...cậu cũng bị giống Tần Liêm giờ đấy."
Lúc không quấy khóc, nhìn Tiêu Anh thật sự rất đáng yêu. Tần Liêm nhịn không được mà hôn cậu một cái, còn thở dài thỏa mãn nói.
Tiểu Mao Mao ở trong lòng Long Huấn mê man sắp ngủ, nhóc con trước khi chìm vào mộng sâu còn không quên nói...
Mọi ngày, Vi�
" Ai thèm anh cưới ?"
Tiêu Anh lại bĩu môi phản kháng.
Mấy đám thuộc hạ còn lại tụ tập trong phòng của Long Huấn, bàn tán chuyện của Tần Liêm, trong số đó. Vi�
" Tôi nấu, ăn không được thì đi nhà hàng "
Nhìn bóng dáng người kia quay đi, Vi�
Nhắc đến Tuấn Kiện, Vi�
Vi�
" Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người, tôi có việc nên đi trước đây"
" Tuấn...Tuấn Kiện, nghe tôi giải thích đi"
n Minh lắp bắp.
Tiêu Anh bị mấy lời lẽ vô lí của Tần Liêm làm cho nín khóc, cậu ngồi im trong lồng ngực hắn, nhìn cái tên giang hồ có vẻ mặt nam tính điển trai với nước da hơi ngâm đen kia đang có nhịn mình. Nước mắt không rơi nữa, cậu chỉ khẽ mắng.
Mọi chuyện chuyển biến nhanh như chong chóng xoay, cứ thế....bác sĩ Tiêu Anh lại đi yêu cái kẻ hiếp dâm mình.
n Minh bàn tán sôi nổi nhất.
" Tôi không nói chuyện với mấy người nữa... Tuấn Kiện với tôi không có liên hệ gì cả"
" Được, tôi không giang hồ với em"
Khuôn mặt của Tiêu Anh đỏ bừng vì khóc, nước mắt nước mũi vẫn còn dính đầy trên mặt. Tần Liêm thôi không tức giận nữa, hắn dùng mấy ngon tay của mình khẽ lau nước mắt trên khuôn mặt nhỏ của cậu. Giọng nói mang theo cưng chiều.
Cậu lè lưỡi làm mặt quỷ với hắn,nghĩ đến mình đã bị hại đời. Tiêu Anh có chút ngán ngẩm, cậu khóc thút thít rồi nói.
"Đồ...bại hoại"
" Ngồi im! Dám động đậy nữa tôi sẽ đánh cậu. Tối qua mông bị hành hạ không thấy đau à ?"
" Nghĩ xem, cái tên Tần Liêm đó trước giờ chưa yêu ai. Vậy mà lại bại dưới tay Tiêu Anh, ái chà chà...nghiệp quật. Mọi người nghĩ xem, hai người họ có thành đôi không"
-------****-------
" Anh đánh đi! Anh có giỏi thì đánh chết tôi đi này. Dù sao tôi cũng đã bị hại đời rồi, còn cái gì nữa mà chưa nếm qua. Anh đánh chết tôi đi"
" Tôi thế này, làm sao lấy vợ được nữa đây?"
" Ông đây từ trước đến nay chưa từng ôn nhu với ai bao giờ. Vậy mà hôm nay phải đi dỗ cái tên công tử mặt trắng là cậu. Trông có chán không cơ chứ ? "
Tần Liêm ôn nhu khó thấy. Ngày thường, trong đám thuộc hạ của Long Huấn. Hắn là kẻ cọc cằn cùng lưu manh nhất, đã đánh không biết qua bao nhiêu người. Ai dám hỗn xược, hắn đều đánh ngay.
" Tôi cũng đâu có ngu đưa mông cho cậu chịch. Đứa nào bị chịch trước đứa đó làm thụ đi! Đừng có mà nó nhiều "
" Thế anh đưa mông đây tôi chịch xem anh có biết đau không ?"
" Tôi cưới cậu"
Tiêu Anh dường như đã chịu đả kích quá lớn cho nên cứ khóc suốt, lần đầu tiên... Vị bác sĩ họ Tiêu mang dáng vẻ thư sinh, lịch thiệp này giở thói trẻ con khóc không ngừng. Miệng còn không tiếc lời chửi rủa cho cái tên thủ phạm kia.
" Thật hết nói nổi với cậu, có cái gì đâu mà làm quá lên. Tôi có phải kẻ ăn xong rồi chạy đâu mà sợ? Tôi đây chịu trách nhiệm với cậu"
Hành động kéo tóc vừa này của Tiêu Anh, nếu đổi lại là người khác có lẽ đã bị hắn bẻ gãy tay. Nhưng không ngờ, Tần Liêm lại kiên nhẫn dỗ dành bác sĩ như vậy.
Tiêu Anh khóc đến độ mệt cả người, sức nói cũng yếu ớt hơn trước. Tần liêm nhìn thấy xót cả ruột gan. Hết cách....hắn đành dùng sức mình bế cậu ngồi vào lòng mình. Mặc cho Tiêu Anh phản kháng đến cỡ nào, hắn cũng dùng sức ép cậu ngồi vào lòng mình. Còn lưu manh uy hiếp cậu.
n Minh quay ra ngoài cửa, đã thấy Tuấn Kiện đứng ở ngoài mang theo vẻ mặt âm trầm nhìn mình. Có tật giật mình, Vi�
" Thiếu gia! Tôi chắc chắn"
" Thiếu gia....cậu...cậu đừng nói vậy mà. Mấy cái người này ở đây lâu quá nên khùng hả?"
" Cơm ai nấu?"
Trương Tuấn Kiện cười trừ, chỉ nói.
n Minh hối hả chạy theo. Vứt bỏ hết cái gì gọi là liêm sĩ.
Bác sĩ nhỏ bị uy hiếp, lòng càng ấm ức hơn. Cậu gào lên, thách thức lại con gấu to bự kia.
n Minh sắp bị anh Trương đầu bò cưỡng hiếp rồi, hì hì"
" Tôi đưa em"
" Lấy anh về...sau này tiền ai quản?"
Vừa nói như thế, Dịch Long Huấn đã nhướng mày hỏi lại.
n Minh làm trò khùng điên, hôm nay lại đỏ mặt thế ai cũng hiểu. Dịch Long Huấn trêu chọc...
" Chắc chưa?"
" Hừ! Này thì sĩ diện. Sĩ diện thì không có bồ nhé! Đáng đời"
Tần Liêm xoa đầu đáp.
Tần Liêm quyết liệt trả lời.
" Cút đi! Ai thèm anh chịu trách nhiệm"
Bàn tán một hồi thì cũng đến lượt Cố Phi xen vào.
Dịch Long Huấn mọi người còn cười to hơn. Nhìn Vi�
Tiêu Anh sững sờ với lời nói ngông cuồng đó, nhưng chẳng hiểu sao... Mất lời đó lại nghe rất là xuôi tai, hai má cậu đỏ bừng hỏi.
n Minh đỏ mặt lắp bắp..
" Xem ra, chúng ta lại sắp có một cặp làm trò người lớn rồi"
" Mẹ nó! Cậu điên à? Có biết đau không ?"
" Ai...ai thèm yêu cái tên đó. Tự nhiên lại lái sang tôi làm gì ?"
n Minh trêu chọc.
Tiêu Anh nhỏ giọng mắng hắn.
" Vậy cậu nhìn ra cửa xem ai đang đứng ngoài đó"
" Anh không được giang hồ với tôi"
" Anh sống ác với tôi vừa thôi, đời trai này coi như bỏ. Anh là đồ lưu manh không ra gì, tôi hận chết anh"
Càng nói càng tức thêm, Tiêu Anh không sợ chết mà vừa nắm đầu tóc của Tần Liêm kéo mạnh xuống, Tần giang hồ nhịn đau. Chỉ có thể mắng.
Ai nấy cũng đều tán thành, kể cả Dịch Long Huấn cũng vậy. Mọi người đều biết chắc, chuyến này...Tần Liêm bịn nghiệp quật thật rồi.
" Mà này Vi�
" Ông đây nói cưới là phải cưới, ông quyết rồi. Tôi sẽ cưới cậu làm vợ, một mình tôi mới được ăn hiếp cậu."
" Vi�
Bình luận