Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 49: Tiểu Mao Mao ghen tuông

" Dịch Long Huấn, ban ngày ban mặt dám ôm ấp với người khác à. Cậu bị tôi bắt tại trận rồi nhé, xem ông đây có đánh chết cậu không ?"

Nhóc con mở miệng nói.

" Anh Phi Quân!"

Nhóc con lấy kẹo ra, đưa đến trước mặt anh một viên. Ánh mắt to tròn còn ngấn chút nữa mở to, hai má phúng phính còn đang ngậm kẹo cười hì hì.

" Tuấn Kiện, hiểu lầm rồi. Phi Quân là anh em tốt của mọi người. Là người làm của mẹ Dịch Long Huấn, cũng là người sống duy nhất trong vụ thảm sát năm trước do chính Dịch Tan gây ra. Hiểu lầm rồi!"

n Minh nói.

" Là thật, tôi là người làm của nhà họ Dịch. Không có liên quan gì đến chuyện tình cảm."

Sau đó...sau đó... Phi Quân ngã ra sau giường, trước khi vào trạng thái ngu ngốc còn không quên nói.

Dịch Long Huấn cùng mấy người kia ngán ngẩm lắc đầu. Xem ra lần này Mao Mao ghen tuông tốn công vô ích rồi... Người này hóa ra còn khoái Mao Mao hơn là tiền nữa.

Trương Tuấn Kiện càng nói, Dịch Long Huấn càng không quan tâm đến ai. Lúc này, họ Dịch cũng là lấy lại được tinh thần. Vội buông Phi Quân ra, Long Huấn biết nhóc con kia đang buồn, cho nên bước nhanh đến chỗ cậu. Nhỏ giọng dỗ dành.

Tiểu Mao Mao gật đầu. Lại lấy trong túi ra một viên đưa cho Cố Phi.

" Thật!"

n Minh liếc anh, ghét bỏ đáp.

" Ngoan, đừng quậy nữa. Là anh không tốt"

Cố Phi đứng bên cạnh ghen tỵ muốn chết, mở miệng nói.

" Vậy tại sao anh ôm người kia?"

Nhóc con liếc quanh một vòng, thấy Phi Quân đang đứng trơ chọi trong phòng nhìn đến chỗ mình thì cậu từ người của Dịch Long Huấn đi xuống, lạch bạch chạy đến chỗ của Phi Quân.

Trương Tuấn Kiện biết lần này mình thất thố, đành cười hì hì rồi giả vờ nhìn Vi�

Tiểu Mao Mao dựa cằm trên vai hắn, vừa khóc vừa hỏi.

Trương Tuấn Kiện lần này cũng không nể nang gì nữa, anh từ đằng sau đi đến định đấm người kia thì Vi�

Ở phía bên này, Tiểu Mao Mao vẫn quấy khóc. Một mực ghét bỏ Dịch Long Huấn, hắn càng muốn chạm vào người cậu thì cậu lại lăn đi.

Dịch Long Huấn bế cậu đến ghế sofa ngồi, cũng không quan trọng ở đây có ai. Tập trung dỗ ông trời con của mình.

" Vì người ấy là anh em tốt của anh. Bọn anh đã rất lâu rồi không gặp lại. Cho nên mới vui mừng như vậy"

" Mới ngủ dậy, chưa kịp chải tóc có được không?"

Cuối cùng, vẫn là Cố ma ma của Mao Mao chặn đứng ở đằng trước. Không cho nhóc kia hóa con sâu mà lăn tới lăn lui nữa.

Tiểu Mao Mao tay vẫn cầm cây kẹo mút ngồi bệch dưới sàn đất. Trương Tuấn Kiện sắn tay áo như sắp đánh nhau. Mà đại thiếu gia của bọn họ vẻ mặt dường như sắp ngu luôn rồi... Còn người đang đứng bên thiếu gia kia là ai ?

Khoan đã... Người này trông có vẻ quen quen.

Tần Liêm còn chưa nói xong, Mao Mao đã hốt hoảng kêu lên.

" Ôi chao. Anh này chảy máu mũi rồi này"

" Anh không thương Mao Mao nữa hả ?"

" Chà Vi�

" Mì Trứng hết thương em rồi, anh Mì Trứng là đồ đáng ghét. Anh ôm người khác không ôm em. Em ghét anh nhất trên trần đời"

" Sao nhóc con này có thể đáng yêu đến như thế?"

Trương Tuấn Kiện dừng tay, quay sang nhìn Phi Quân. Bán tín bán nghi hỏi.

Tiểu Mao Mao vừa tức lại vừa buồn, lần đầu tiên kể từ lúc yêu nhau cậu làm trái ý hắn. Hắn bảo cậu đứng lên, cậu lại càng nằm xuống đất. Vung vẫy, lăn lộn trên sàn nhà. Ấm ức gào khóc.

Vi�

Trương Tuấn Kiện : "...."

" Thật sao ?"

" Làm sao mà anh không thương em được, Mao Mao của anh là đáng yêu nhất"

n Minh cản lại.

Nói đến đây, nhóc con ấy tự nhiên lại cười khúc khích chẳng hờn dỗi nữa. Sau đó cậu lại ngậm cây kẹo mút trong miệng, từ trong túi lấy ra một thanh socola nhỏ. Chăm chú lột vỏ rồi bỏ vào miệng Dịch Long Huấn.

" Thật không ?"

Mấy người thuộc hạ đứng quan sát một hồi, cuối cùng cũng đồng loạt hét lên.

Cùng lúc này, Trương Tuấn Kiện lại một lần nữa xông đến đòi đánh người.

Phi Quân cười gượng, gãi đầu rồi gật gật .

" Anh ăn một kẹo hông ? Mao Mao còn một viên. Cho anh đó"

" Con trai ngoan, cho ma ma một viên kẹo đi"

"Thấy cái gì đáng yêu là Phi Quân lại ngu luôn rồi"

n Minh, tóc nay đẹp quá ta. Em mới đi làm tóc hả?"

Phi Quân nhìn nhóc con đến cười ngu ngốc. Sau đó Tần Liêm lại nói.

Mấy người khác vừa đến phòng, chỉ thấy một cảnh tưởng huy hoàng xảy ra trước mắt.

Dịch Long Huấn cũng không còn kiên nhẫn, trực tiếp bế Mao Mao lên. Để cậu ôm mình như con gấu kola ôm cây. Hắn tiếp tục dỗ dành.

" Mao Mao, mau đứng lên nào"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...